🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 5: Ôm

Vân Hi khẽ thở dài, rồi chậm rãi bước chân vào phòng ngủ của mình. Nàng chẳng có quyền gì mà kén chọn, nghĩ đến xuất thân của mình, có thể đặt chân vào Tử Khí điện này đã là một diễm phúc lớn lao rồi. Mọi vật dụng bày biện trong phòng đều thuộc hàng thượng phẩm, hơn nữa còn tinh tế hợp với sở thích của nàng.

Với lại Tuyết Kiến và Nguyệt Gian luôn ở bên cạnh, lẽ nào nàng lại phải chịu thiếu thốn bất cứ điều gì sao?

Phòng ngủ được chia thành gian ngoài và gian trong. Gian ngoài là nơi để tiếp khách, với một bộ bàn ghế gỗ mun bóng loáng, một chiếc giường quý phi bằng gỗ hoàng hoa lê quý giá. Trên chiếc giường ấy còn đặt một bàn cờ tinh xảo, một chiếc quạt mạ vàng lộng lẫy, mà bức tranh hoa điểu trên mặt quạt lại là tuyệt tác của một danh họa đương thời, ngàn vàng khó được, hình ảnh chim non ngây thơ, hoa lá đua nhau nở rực rỡ.

Ngăn cách giữa hai gian là một bức rèm châu bằng lưu ly trong suốt. Từng hạt châu đều có kích thước đồng đều, sắc màu tinh khiết đến lạ kỳ.

Bước vào gian trong, cách bài trí càng thêm phần tỉ mỉ. Cả Đông Cung này, duy chỉ có căn phòng của nàng được sơn màu Tiêu Phòng đặc biệt. Chiếc giường bạt bộ chạm trổ tinh vi làm từ gỗ kim tơ nam quý hiếm, rèm giường bằng sa giao mềm mại, nhìn xa tựa như có ánh huỳnh quang lấp lánh của dòng ngân hà, nhìn gần lại thấy ẩn hiện hình chim phượng hoàng tung cánh uyển chuyển.

Đầu giường còn được khảm hai viên dạ minh châu to bằng nắm tay, chụp đèn bằng vàng ròng có thể tùy ý điều chỉnh độ sáng dịu nhẹ trong màn trướng. Cuối giường trang trọng đặt một chiếc lư xông hình tỳ hưu, bên trong có bỏ vào chút hương nga lê trướng trung dịu ngọt, chỉ cần đốt lên là có thể ngủ ngon say giấc nồng suốt đêm.

Khắp tẩm điện, không một nơi nào là không xinh đẹp mỹ lệ, không một chi tiết nào không thể hiện sự sủng ái vô bờ.

Thực ra, mẫu thân của Vân Hi xuất thân là một thương nhân, nghe có vẻ thấp kém, nhưng gia đình bà lại là một thương gia giàu có, của lạ vật quý nào mà nàng chưa từng được thấy? Thế nhưng, ngay cả một sợi chỉ thêu trong tẩm điện này cũng là hàng trân phẩm hiếm có, có tiền cũng khó mà mua được.

Nàng yên lặng nhắm mắt lại, trong lòng mang theo bao nỗi niềm khó tả.

Phủ Hầu tước mặc dù khinh thường mẫu thân của nàng, nhưng từ trước đến nay lại không hề keo kiệt khi dùng đến tiền bạc của bà. Nhị lão gia không màng con đường mua quan tiến chức, mà khéo léo tránh xa những ganh đua chốn quan trường, cùng nương tử chu du khắp nơi buôn bán. Hai vợ chồng dốc lòng vun vén cho phủ Hầu tước, chỉ mong được công nhận, nào ngờ mọi công sức đổ sông đổ biển, đến cuối cùng ngay cả đứa con gái duy nhất cũng phải gánh chịu.

Từ nhỏ chứng kiến cảnh cha mẹ tảo tần ngược xuôi, nàng thấu hiểu trên đời này chẳng có bữa ăn nào là miễn phí. Phủ Hầu tước nguyện ý cưới một nữ nhi xuất thân nhà buôn, ắt hẳn là muốn vắt kiệt những giá trị còn sót lại, ban cho nàng cuộc sống vật chất đủ đầy, đổi lại nàng cũng phải trả một cái giá tương xứng.

"Phu nhân, hôm nay đã mười bốn rồi ạ." Tuyết Kiến khẽ nhắc nhở. Giọng nàng ta dịu dàng như gió thoảng, nhưng lại tựa lưỡi dao sắc lạnh cứa vào trái tim Vân Hi. Nàng luôn cố gắng lảng tránh ngày này, nhưng Tuyết Kiến dương như luôn có chủ ý, cứ đến lúc nàng gần như quên lãng, lại tàn nhẫn nhắc nhở.

So với Nguyệt Gian lạnh lùng như băng giá, Vân Hi càng thêm phần e ngại Tuyết Kiến, người có vẻ ngoài ôn hòa tựa gió xuân. Bởi lẽ, Tuyết Kiến quá giống chủ nhân của nàng ta.

"Ta biết rồi, đợi ta báo Thái tử một tiếng, rồi sẽ chuẩn bị."

Tâm tư trốn tránh của Vân Hi, Tuyết Kiến nhìn thấu rõ ràng. Việc báo vớiThái tử một tiếng cũng là lẽ thường, chỉ mong Thái tử gia và phu nhân ghi nhớ, Thái tử đã đặt chân vào Đông Cung bằng con đường nào. Giọng Tuyết Kiến vẫn mềm mại như trước, nhưng ẩn chứa bên trong là sự sắc bén không thể chối cãi.

Lời của Tuyết Kiến tựa như một lưỡi dao lạnh lẽo lướt qua trái tim Vân Hi, khiến nàng run rẩy nói không thành tiếng.

"Thái tử điện hạ giá đáo." Tiếng thông báo truyền từ ngoài cửa vọng vào, cắt ngang cuộc trò chuyện của hai chủ tớ.

"Nô tỳ tham kiến Thái tử điện hạ." Tuyết Kiến khẽ cúi người hành lễ với Phong Uyên đang bước nhanh tới.

Sắc mặt Phong Uyên không mấy vui vẻ, nhưng trước mặt Tuyết Kiến, hắn ta chỉ có thể kìm nén.

"Ngươi lui xuống đi, bên này phu nhân, cô sẽ tự mình trông nom."

"Nô tỳ cáo lui." Trên gương mặt Tuyết Kiến nở một nụ cười tươi như gió mùa xuân, nhưng lại mang đến cho cả hai người một cảm giác lạnh lẽo khó tả.

Khi bóng dáng Tuyết Kiến khuất hẳn sau cánh cửa, Vân Hi vội vã nhào vào trong lồng ngực Phong Uyên. Phong Uyên ôm chặt lấy thê tử của mình, cảm nhận rõ ràng cơ thể nàng đang run rẩy không ngừng.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...