Chương 48: Chiến Tranh Lạnh
Mỗi lần đến ngày mười sáu, Vân Hi luôn ngủ nướng đến tận giữa trưa.
Hôm ấy, nàng lại ngủ một mạch cho tới tận giờ Dậu.
Khi tỉnh dậy, nàng chỉ thấy cả người ê ẩm như thể bị xe ngựa cán qua cán lại, không chỗ nào mà không đau nhức, giữa hai chân còn nhói buốt từng cơn.
Nàng nào hay biết đêm qua mình lại bị bắn đầy cấm phòng, bụng dưới toàn là "thứ của hắn."
Vân Hi chẳng có tâm trạng đối phó với ai, hiếm khi lười biếng đến thế. Bữa trưa nàng cũng chẳng dùng, cứ thế ngủ liền tù tì đến tận bữa tối. Khi Nguyệt Gian mang một bát thuốc bổ đến, nàng biết chắc chắn họ đã báo việc nàng bỏ bữa cho Phong Hách.
"Cửu Thiên Tuế rảnh rỗi vậy sao? Còn lo cả chuyện cháu dâu có chịu ăn cơm hay không?" Cơ thể khó chịu khiến nàng cũng khó tính hơn. Dù biết mọi lời nói, hành động của mình đều sẽ truyền đến tai Phong Hách, nhưng lúc này nàng không muốn giả vờ khách sáo với Tuyết Kiến.
"Chủ nhân bận rộn trăm công nghìn việc, mong phu nhân đừng khiến chủ nhân phải bận lòng thêm." Tuyết Kiến mặt mày tươi cười như gió xuân, nhưng giọng điệu lại châm chọc không kém gì Vân Hi.
Vân Hi rất ghét mùi thuốc bổ, mặt mày u ám, nhưng vẫn véo mũi uống cạn. Tính tình của Phong Hách nàng còn không hiểu sao? Nếu nàng thực sự trái lời hắn, không biết hắn sẽ phát điên đến mức nào!
Mấy ngày tiếp theo, Vân Hi và Phong Uyên không hề gặp mặt. Vân Hi nghĩ, Phong Uyên có lẽ đã bị nàng chọc giận nên mấy ngày liền không đến gặp nàng.
Trong lòng Vân Hi ấm ức, cũng theo đó mà nổi giận.
Nàng sống trong gia đình khó khăn, luôn phải tồn tại trong kẽ hở, hình thành thói quen chịu đựng nhún nhường.
Nhưng có những chuyện nàng có sự kiên định của riêng mình, ngay cả Phong Uyên cũng không thể lay chuyển.
Vì thế, Vân Hi cũng không chủ động làm lành, hai phu thê bọn họ cứ thế giằng co mấy ngày.
Ngược lại, điều này khiến Phong Hách, người đêm nào cũng "làm tân lang", mấy ngày nay tâm trạng vô cùng vui vẻ.
Thời gian trôi đi, đến ngày hai mươi, "ngày đèn đỏ" của Vân Hi đến, mấy ngày liền tinh thần nàng không yên. Phong Uyên mãi không đợi được nàng chịu nhún nhường, dù trong lòng bứt rứt nhưng cũng không muốn hạ mình trước.
Sáng sớm ngày hai mươi lăm, là ngày đầu tiên Vân Hi "sạch sẽ". Buổi chiều, nàng chống tay lên trán, lười biếng lật giở xem sổ sách.
Vân Hi sinh ra trong một gia đình thương nhân, từ nhỏ đã bộc lộ thiên phú kinh doanh hiếm có.
Đáng tiếc, theo quan niệm "sĩ nông công thương", nghề buôn bị xếp ở cuối cùng, những tiểu thư khuê các danh giá không thèm để mắt tới, còn khinh miệt những nữ nhân ra mặt buôn bán.
Hai phu nhân của Trung Nghĩa Hầu phủ vì khắp nơi kinh doanh mà trở thành trò cười của giới quý phu nhân.
Hầu phủ còn phải giữ thể diện, nên cấm Vân Hi không cho nàng học hỏi.
Nhưng trong quá trình tai nghe mắt thấy, nàng vẫn có được những kinh nghiệm đáng kể trong việc quản lý điền trang, cửa hiệu.
Kể từ khi Phong Uyên lập phủ, hắn ta được ban cho những sản nghiệp tương đương với các vương gia khác.
Tuy mẫu tộc của hắn ta đã bị tịch biên, mất đi một phần hậu thuẫn, nhưng gia sản vẫn rất đáng kể.
Phong Uyên là nam nhân, đương nhiên không quản những chuyện vặt vãnh trong nhà, nên những sản nghiệp này vẫn luôn giao cho Vân Hi lo liệu.
Những thứ khác Vân Hi có thể không thạo, nhưng kinh doanh điền trang, cửa hiệu lại là sở trường của nàng.
Dù bị giam lỏng ở Di Viên mấy năm, nhưng nàng vẫn như bảo đao chưa cùn, điều hành sản nghiệp của Phong Uyên đâu ra đấy, đến nay gia sản của hai người có thể nói là vô cùng sung túc.
Khi chuyển đến Đông Cung, một nửa quản sự của Trần Vương phủ được giữ lại, một nửa được thay mới. Vân Hi theo thông lệ, gọi tất cả các quản sự đến để lập quy củ, phát đối bài, đối sổ sách và hỏi han công việc. Nào ngờ, các quản sự vừa đứng vào vị trí, thì đã có khách đến Tử Khí điện.
Đó là những vị khách không mời mà đến.
"Bẩm phu nhân, phu nhân và các cô nương của Trung Nghĩa Hầu phủ cầu kiến, đang chờ ở hoa sảnh ạ." Tuyết Kiến dáng vẻ yểu điệu thướt tha đi đến bên Vân Hi, nhỏ giọng bẩm báo.
Bình luận