Chương 45: Liếm Huyệt (hơi h)
Trên chiếc giường Bát Bảo rộng lớn, Vân Hi đang ngủ say giấc nồng, ngay cả khi có thêm một bóng người bước vào bên trong màn, nàng vẫn yên giấc.
"Đồ ngốc." Bóng người trong màn mặc chiếc áo ngủ màu đỏ thẫm, trên người còn còn vương chút hơi ẩm. Hắn vừa giết người xong, trên người còn vương mùi máu tanh nồng, nên đã phải vội vàng tắm rửa để trở về bên nàng.
Đúng vậy, là "trở về" bên nàng.
Căn tẩm điện này vốn dĩ không phải xây riêng cho một mình nàng.
Chiếc chăn "Bách tử thiên tôn" hay màn "Phượng hoàng vu phi" đều là của chung hai người họ. Chỉ có Vân Hi vẫn ngây thơ khờ dại, thật sự tin rằng mỗi tháng hắn chỉ đến bầu bạn với nàng một lần vào ngày rằm.
Từ nửa năm trước, hắn đã sai người cải tiến loại "nghịch hương lê trướng" (hương trong màn giường là hương lê).
Phong Hách luôn tính toán thời gian chính xác, đợi khi hương tàn, đó chính là lúc hắn và nàng trở thành phu thê vào ban đêm.
Chuyện này, thậm chí còn được Phong Uyên ngầm đồng ý.
Khi Phong Uyên thấy hắn đến, ánh mắt hai người giao nhau. Hắn khẽ cong môi cười với Phong Uyên.
Nếu Phong Uyên thể hiện ý muốn bảo vệ nàng, hắn còn nể trọng như một nam tử hán.
Nhưng trên mặt Phong Uyên lại chất chồng nụ cười lấy lòng, chắp tay hành lễ, "Hoàng thúc."
Tiếng gọi ấy, chẳng khác nào tuyên bố hắn ta cam tâm dâng thê tử của mình lên một lần nữa. Chính vào ngày hôm đó, lòng tự trọng của Phong Uyên hoàn toàn bị Phong Hách chà đạp tan nát, không thể cứu vãn. Hai người cũng từ đó chính thức trở mặt, đến mức không đội trời chung.
Thế nhưng, Vân Hi nàng chẳng hay biết gì về những chuyện đã xảy ra đêm đó.
Lần đầu tiên Phong Hách khiến Vân Hi hôn mê, Phong Uyên như bị ma xui quỷ ám, lén lút lẻn vào sảnh ngoài nghe lén.
Phong Hách đương nhiên biết sự có mặt của hắn ta, nhưng để hắn ta dứt bỏ ý niệm, hắn cố tình để Phong Uyên ở lại.
Phong Uyên cứ đứng như khúc gỗ, nghe động tĩnh bên trong căn phòng suốt cả canh giờ, sau đó mới lê bước trong tuyệt vọng mà rời đi.
Phong Hách dốc hết sức trêu chọc Vân Hi trong giấc ngủ. Dù ngủ say, nàng vẫn có phản ứng. Trong cơn mơ mơ màng màng, nàng khẽ gọi, "Xích Dương, thật thoải mái... ta còn muốn nữa..."
Người đang ngủ có thể nói dối sao? Phản ứng của nàng khiến Phong Uyên như rơi vào hầm băng. Hóa ra, khi đạt đến cực khoái, người nàng nghĩ đến đầu tiên đã không còn là hắn ta nữa.
Phong Hách vô cùng đắc ý.
Mỗi lần Phong Uyên gặp hắn, đều cảm thấy mình như bị sỉ nhục. Rõ ràng bị chèn ép đến mức này, nhưng vẫn phải đối mặt với Phong Hách bằng một nụ cười và thái độ cung kính. Cứ thế lâu dần, cũng khó trách Phong Uyên nhất quyết muốn Phong Hách phải chết.
Vân Hi hoàn toàn không biết những sóng ngầm này. Ở nhiều khía cạnh, hai người nam nhân khi tranh giành nàng đều rất cẩn trọng. Họ có thể có nhiều bất hòa, nhưng tình yêu dành cho Vân Hi thì đều là thật. Không ai trong số họ muốn thật sự làm tổn thương nàng.
Bình luận