🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 44: Lập Phi

"Trả lời." Phong Uyên vẫn im lặng, Phong Hách cao giọng lên nói, hắn cao ngạo nhìn xuống Phong Uyên, tỏa ra khí thế của kẻ bề trên.

Phong Hách ở trên triều đình lâu ngày, đứng trên vạn người, cảm giác áp bức tỏa ra bao trùm, mồ hôi to như hạt đậu túa ra trên trán Phong Uyên.

Rõ ràng Phong Hách mặc triều phục màu đỏ dành cho vương gia, Phong Uyên mặc lễ phục màu tím của thái tử, nhưng chỉ nhìn khí thế, Phong Hách tựa như vua, còn Phong Uyên, chỉ xứng làm một bề tôi quỳ phục trước mặt hắn.

Đằng sau sự căm hận là sự tự ti và tự ghét bỏ sâu sắc. Phong Uyên rất muốn cứng rắn đáp trả một câu: "Đây là chuyện riêng của cô." Nhưng cuối cùng những lời thốt ra lại chẳng khác nào cúi đầu nhận thua: "Vân thị là chính thất của cô, cô đương nhiên sẽ đối đãi tử tế, cảm tạ hoàng thúc đã quan tâm đến thê tử của cô."

Lời này của Phong Uyên tuy mềm mỏng, từng chữ đều cung kính, nhưng ý tứ tuyên bố chủ quyền lại rất rõ ràng. Phong Hách bị ám chỉ một cách kín đáo, nhưng danh hiệu "cười giả tạo" quả không sai. Trong lòng khó chịu, hắn lại càng cười tươi hơn.

"Vậy bổn vương yên tâm rồi, bổn vương không nỡ để Hi Hi chịu chút uất ức nào."

Phong Hách khẽ cười một tiếng: "Trên đời này, người có thể làm nàng ấy chịu uất ức, chỉ có bổn vương. Bổn vương còn không nỡ, huống chi người khác." Phong Hách phủi phủi tay áo, mùi máu tanh nhàn nhạt vương vấn, chút thích thú vì ăn nói nhanh nhạy của Phong Uyên tan biến không chút dấu vết.

Con hổ biết cắn người này thoạt nhìn rất hiền lành, nhưng một khi ra tay lại vô cùng trí mạng.

"Hi Hi muốn làm thái tử phi, ta mong cháu trai chiếu cố nàng ấy cho tốt, hửm?" Phong Hách cười rộ lên, nốt ruồi lệ màu đỏ kia quả nhiên như lời đồn, tựa như máu tanh dính vào sau khi giết người, khiến người ta lạnh sống lưng.

"Cháu trai đa tạ hoàng thúc quan tâm, lời dạy của hoàng thúc cháu trai xin ghi nhớ trong lòng." Phong Uyên phải cố gắng nhẫn nhịn lắm mới không run rẩy tại chỗ.

Phong Hách nhếch mép chế giễu, lưỡi dao không khách khí đâm thẳng vào tim Phong Uyên: "Vốn cũng không cần nói nhiều với ngươi, chỉ cần nói đến chuyện ban chiếu. Nhưng nếu chiếu chỉ này không phải do ngươi cầu xin, e rằng Hi Hi sẽ không vui đâu."

Nói xong những lời cần nói, Phong Hách cũng không định ở lại lâu hơn. Hắn không ngoảnh đầu lại mà rời đi, bóng lưng thẳng đầy cao ngạo. Đến khi hắn hoàn toàn biến mất khỏi tầm mắt, Phong Uyên mới không kìm được mà khẽ loạng choạng một chút.

Phong Hách thật quá đáng, giờ đến chuyện hắn ta lập phi cũng muốn can thiệp sao?

Rõ ràng, đến cả máu của Vân Hi hắn cũng đã thao nát, còn muốn hắn ta lập nàng làm phi sao?

Phong Hách ra khỏi thư phòng, lúc này đã gần giờ Mão.

Phong Hách khẽ ngẩng đầu lên, mây đen đã che khuất mặt trăng, xem ra cơn mưa cuối thu sắp đổ xuống. Phong Hách cong môi cười nhạt, "Đáng thương cho Hi Hi của bôn vương, nhất định không thể được như ý nguyện rồi." Hắn khẽ thở dài, rồi bật cười thành tiếng, tiếng cười ngày càng điên cuồng.

Phong Hách nhìn thấu lòng người.

Phong Uyên không phải vô tình với Vân Hi, nhưng hắn ta lại lợi dụng nàng triệt để.

Đến cuối cùng, hắn ta đã quên mất nàng là một con người, nàng đáng lẽ phải là người hắn ta yêu thương nhất bên cạnh.

Phong Uyên quá kiêu ngạo, căn bản không thể chấp nhận vết nhơ trên người Vân Hi. Từ giây phút hắn ta không chạm vào nàng nữa, từ giây phút hắn ta chiếm đoạt Tuyết Kiến, họ đã không thể trở thành phu thê.

Với một người nam nhân như Phong Uyên, hắn ta không dung thứ sự ô uế. Hắn ta đã sớm nghĩ đến việc giáng thê tử của mình xuống làm thiếp.

Vốn dĩ với thân phận của Vân Hi, Phong Uyên sẽ không ưu tiên nghĩ đến việc lập nàng làm phi. Sau khi Vân Hi trao thân cho hắn, thì hắn ta càng không thể làm vậy.

Giọt nước tràn ly chính là những lời Phong Hách vừa nói.

Phong Uyên hận Phong Hách vô cùng. Dù chỉ để đối đầu với Phong Hách, hắn ta cũng sẽ không lập Vân Hi làm thái tử phi, làm trắc phi đã là cực hạn rồi.

Nhưng Phong Hách hiểu Vân Hi.

Nếu Phong Uyên nạp người khác, Vân Hi sẽ chọn nhẫn nhịn. Nhưng nếu Phong Uyên giáng nàng làm thiếp, với tính cách quật cường của nàng, tuyệt đối không thể chịu đựng sự khuất phục.

Chính vì hiểu rõ tính cách của Vân Hi, Phong Hách mới mặc kệ nàng ở bên Phong Uyên. Hắn không muốn làm kẻ chia rẽ uyên ương, để nàng hận cả đời. Hắn chỉ chờ Phong Uyên tự tay phá hủy tình cảm của mình, rồi hắn sẽ thuận lý thành chương mà chiếm vị trí đó.

Chỉ là sự chờ đợi này quá lâu, sự kiên nhẫn của hắn cũng đã sắp cạn kiệt rồi.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...