🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 41: Ô Uế

"Không cần, ta tự mình đi gặp Thái tử." Vẻ dịu dàng thường ngày trên khuôn mặt Vân Hi đã biến mất, thay vào đó là một chút lạnh lùng. Có lẽ ở cạnh Phong Hách lâu ngày, nàng ít nhiều cũng bị nhiễm phải khí chất của kẻ bề trên.

Phúc Lai không muốn Phong Uyên đặt quá nhiều tâm tư vào Vân Hi, ông ta the thé nói: "Vậy xin phu nhân theo lão nô. Thái tử gia bận rộn cả ngày trời vẫn còn nghĩ đến phu nhân, đến giờ vẫn chưa nghỉ ngơi. Tấm chân tình của ngài ấy đối với phu nhân thật khiến lão nô cảm kích." Những lời này thật ra không chỉ một người từng nói với Vân Hi, nhưng mà giờ đây lời này được thốt ra từ miệng Phúc Lai lại mang theo sự châm chọc, như thể trách nàng không hiểu chuyện, đã muộn thế này rồi mà còn không biết để Thái tử nghỉ ngơi.

Vân Hi nhìn chiếc nhẫn mới tinh trên ngón tay mình, trong lòng cảm thấy lo lắng không yên.

Thái tử một lòng yêu thương? Đó là chuyện riêng của phu thê bọn họ, từ khi nào đến lượt một tên thái giám cũng dám ở đó chỉ trỏ? Lông mày Vân Hi khẽ nhíu lại.

Đúng lúc Vân Hi sắp sửa lên tiếng trách móc, thì thấy Phong Uyên từ trong bóng tối bước nhanh tới. Trên tay Phong Uyên còn cầm một chiếc áo choàng lớn. Vừa nhìn thấy Vân Hi, Phong Uyên đã nhanh nhẹn giũ áo choàng ra, khoác lên người nàng.

Vị hoàng tử cao quý trong thời gian bị giam lỏng cũng đã học được chút quan tâm đến thê tử của mình, dù chỉ là học lõm được chút bề ngoài, nhưng cũng đã biết quan tâm rồi.

"A Hi, nàng mệt rồi." Nếu là nửa năm trước, giờ phút này Phong Uyên sẽ ôm nàng dỗ dành, nhưng bây giờ hắn ta đã lâu không làm như vậy nữa, giữa hai người luôn có một sự xa cách nào đó.

Vân Hi luôn cảm thấy có lỗi với hắn ta, dù nàng biết mình không nên nghĩ như vậy, nhưng thân là nữ nhi từ nhỏ đã được dạy dỗ, vẫn khiến nàng vô thức đối xử tốt với Phong Uyên.

Tốt rồi còn muốn tốt hơn nữa.

Moi tim móc phổi đối xử tốt với hắn ta.

"Còn đứng đó làm gì?" Ánh mắt Phong Uyên hờ hững liếc nhìn Phúc Lai. Ánh mắt Phúc Lai thoáng dao động, rồi vội vàng cúi người làm lễ: "Nô tài xin lui xuống."

Phong Uyên ra ngoài sớm, vẻ mặt của Phúc Lai hắn ta nhìn rõ mồn một. Nhìn mỹ nhân xinh đẹp lỗng lẫy dưới ánh trăng, lòng hắn ta trở nên phức tạp.

Áy náy thì cũng có, nhưng chỉ là một chút cảm giác nhàn nhạt.

Hai năm trước, đêm tuyết rơi dày đặc, hắn ta đã đứng giữa ranh giới sinh tử.

Vốn tưởng rằng ngày đó sinh mệnh hắn ta đã đến hồi kết, ai ngờ trong cơn bệnh nặng đó, hắn ta lại một lần nữa tỉnh lại. Khi mở mắt ra, người đầu tiên hắn ta nhìn thấy là Vân Hi đang đứng ở bên cạnh, đôi mắt xinh đẹp khóc sưng húp như mắt thỏ.

Ngày đó, cuối cùng hắn ta cũng thừa nhận với lòng rằng hắn ta yêu nàng. Nhưng khoảnh khắc đôi bên tâm đầu ý hợp vừa mới đến, đã lập tức phải đối mặt với cơn bão táp lớn.

Sau khi hắn ta tỉnh lại, nàng vẫn dịu dàng uyển chuyển, tình ý dịu dàng như nước, nhưng lại nhất quyết không chịu thân cận hắn ta. Dưới sự dỗ dành kiên nhẫn của hắn ta, nàng mới khóc nức nở nói: "A Uyên, thiếp xin lỗi chàng, thiếp không xứng với chàng nữa rồi!"

Lúc đó Phong Uyên còn chưa nghĩ theo hướng đó, nhưng những lời tiếp theo của nàng đã làm dao động tâm trí của hắn ta.

"A Uyên, thiếp đã thử rồi, không ai có thể mời được thái y, chỉ có Hoàng thúc..."

Vân Hi không nói nhiều, chỉ nhìn phản ứng của nàng, Phong Uyên đã tự mình hiểu rõ ngọn nguồn câu chuyện.

Hắn ta là nam nhân, sao lại không biết Vân Hi có sức hấp dẫn với nam nhân đến nhường nào. Vân Hi đã bị đẩy đến bên miệng Phong Hách, đó chẳng khác nào thịt đã vào miệng sói, một đi không trở lại.

Trái tim Phong Uyên lúc đó đã có chút vặn vẹo. Mặt hèn kém nhất của một người nam nhân đã bại lộ trước mặt Vân Hi. Dù biết Vân Hi sẽ không cười nhạo hắn ta, nhưng hắn ta vẫn sinh ra một chút ngăn cách với nàng.

Không biết để chứng minh điều gì, hắn ta đã cưỡng bức nàng ngay lúc đó, từ đó đối với nàng mất đi vài phần dịu dàng.

Trong lòng hắn ta rất hận, hận nhất là Phong Hách, hận chính mình, cũng hận cả nàng. Lý trí biết nàng vô tội, nhưng vẫn hận nàng đã trao thân cho người nam nhân khác. Tình cảm của hắn ta dành cho nàng quá phức tạp, khiến hắn ta đau khổ vô cùng.

Sau này, hai người họ thiếu ăn thiếu mặc, hắn ta không những không bảo vệ được nàng, mà còn hết lần này đến lần khác đẩy nàng lên giường Phong Hách. Lúc đó, sự tự ghét bỏ và hối hận dần dần hòa trộn thành một thứ cảm xúc cực đoan.

Và cho đến bây giờ, những hối hận và tự ghét bỏ đó đã biến mất, những yêu thương cũng nhạt phai dần.

Dù sao nàng cũng đã bị ô uế rồi, ngủ với nam nhân khác một lần là ngủ, ngủ hai lần cũng là ngủ, ngủ thêm vài lần thì sao chứ?

Sau khi tự tìm cho mình đủ mọi lý do trong lòng, Phong Uyên bắt đầu cảm thấy yên tâm, đối với Vân Hi cũng không còn cảm thấy áy náy nữa.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...