Chương 40: Ngoại Thất
Đêm khuya tĩnh mịch, cả hoàng thành chìm sâu vào giấc ngủ yên bình, bóng cây kéo dài lê thê, khẽ lay động trong gió lạnh.
Đến giờ Dần, Vân Hi mới được phép rời khỏi Thiên Tuế điện.
Trời rất lạnh, Phong Hách mặt lạnh giúp nàng mặc y phục. Mỗi lần nàng muốn rời đi, hắn đều có vẻ mặt như vậy. Vân Hi biết hắn muốn được dỗ dành, nhưng nàng thực sự không thể làm theo ý hắn. Bất kể hắn đối với nàng thế nào, trong lòng nàng vẫn có chút oán trách hắn.
Phong Hách buộc xong chiếc mũ trùm tai thỏ cho Vân Hi, không nhịn được mà sờ nhẹ lên má nàng, không nói một lời, rồi quay người rời đi.
Vân Hi cụp mắt xuống, đến khi hắn sắp đi khuất mới vội vàng ngẩng đầu lên. Vạt áo đỏ rực rỡ của hắn thoáng qua đáy mắt nàng, mang theo một chút cô đơn.
Vân Hi cũng không thể diễn tả được cảm xúc trong lòng. Nàng có chút khó chịu, nhưng nàng không nên vì Phong Hách mà động lòng.
Thái tử đã hạ chỉ, nàng và Phong Uyên cũng đã chuyển đến Đông Cung. Chỉ dụ sắc phong Thái tử phi chậm nhất cuối tháng này sẽ chọn ngày lành ban xuống. Từ nay về sau, họ có thể trở thành người dưng.
Như vậy là tốt nhất rồi.
Vân Hi luôn tự nhủ như vậy.
Phong Hách đã đạt đến đỉnh cao của quyền lực, hắn muốn loại nữ nhân nào mà không có?
Sau khi mất nàng, rồi hắn sẽ thành thân. Đến lúc đó, hắn tự nhiên sẽ quên nàng, cùng tân nương sống những ngày tốt đẹp. Bọn họ vốn dĩ không nên có bất kỳ giao điểm nào. Hắn là hoàng thúc, nàng là cháu dâu, ngay từ đầu hai người họ đã là sai lầm.
Trăng lên đầu liễu, đêm rằm vừa qua, vầng trăng tròn treo cao, ánh trăng mờ ảo. Tiếng chim cú rít lên u u, mang theo vài phần lạnh lẽo, thê lương. Cùng một chiếc kiệu đỏ mềm mại lặng lẽ đưa nàng trở về, cũng kín đáo như lúc đến.
Đây là theo ý của Vân Hi. Lúc ở bên hắn, điều kiện duy nhất nàng có thể đưa ra cũng chỉ có vậy. Hai người có thể có làm những chuyện phu thê hay làm, quan hệ xác thịt, nhưng phải che mắt người khác.
Dù có vẻ như "bịt tai trộm chuông", nhưng ít nhất có thể khiến lòng Vân Hi yên ổn hơn một chút. Chỉ cần Vân Hi ngoan ngoãn nghe lời, Phong Hách cũng không mấy phản đối việc chiều theo những tính khí nhỏ nhặt của nàng. Dù sao trong mắt hắn, mọi sự phản kháng của nàng cuối cùng cũng chỉ là vô ích.
Hiện tại dù nàng có phủ nhận, có che giấu thế nào, rồi cũng sẽ có một ngày hắn danh chính ngôn thuận có được nàng. Nói ra thật nực cười, đường đường là Cửu Thiên Tuế, lại phải lén lút, chẳng khác nào như một ngoại thất* cả. (*tình nhân)
Những cung nhân khiêng kiệu cho Vân Hi vô cùng cẩn thận, còn để tâm hơn cả khiêng kiệu cho hoàng hậu. Dù sao vị "phu nhân" trong kiệu nhỏ này là người nữ nhân duy nhất mà Cửu Thiên Tuế để ý, chỉ cần va chạm nhẹ cũng có thể mất mạng.
Chiếc kiệu nhỏ vững vàng trở về Đông Cung. Phúc Lai công công, người hầu cận bên cạnh Phong Uyên, cầm đèn đứng đợi ở cổng chính.
Đây cũng là lệ thường, bất kể Vân Hi trở về vào giờ nào trong ngày rằm, Phong Uyên nhất định sẽ để lại một ngọn đèn cho nàng, nhất định sẽ chờ nàng, dù nàng có bị làm cho ngất đi hay không, chỉ cần nàng trở về bên cạnh hắn, nhất định sẽ gặp được hắn.
"Phu nhân vất vả rồi, có muốn nghỉ ngơi trước không? Thái tử đã đợi người suốt đêm rồi đấy!" Phúc Lai được coi là tâm phúc của Phong Uyên. Dù không thể theo Phong Uyên vào Di Viên, nhưng ngay khi Phong Uyên vừa ra khỏi Di Viên, ông ta đã tìm mọi cách để được điều về hầu hạ bên cạnh.
Phúc Lai là một vị công công có tướng mạo phúc hậu, tuổi khoảng ngoài bốn mươi. Ông ta chăm sóc cho Phong Uyên từ nhỏ, đối với Vân Hi, vị chủ mẫu này, có chút xem thường.
Bên cạnh Phong Uyên có một nhóm lão nô do ông ta tìm về, luôn cảm thấy Phong Uyên lấy Vân Hi là chịu thiệt, cũng cảm thấy nàng đã là thân tàn hoa rụng, không nên chiếm vị chính thê, nên tự mình xin lui.
Phúc Lai là kẻ cầm đầu trong số đó, ban đầu ở phủ Trần Vương, không ít lần gây khó dễ cho nàng, mãi đến khi Nguyệt Gian nổi giận, xử lý một đám người thì mới yên tĩnh.
Hiện tại những lời này nghe có vẻ không có ý gì, nhưng rõ ràng là muốn nàng biết điều, chủ động đề nghị để Thái tử nghỉ ngơi trước.
Không thể không nói, khi còn nương tựa vào nhau ở Di Viên, Vân Hi còn không cảm nhận được sự thiếu hụt trong tính cách của Phong Uyên.
Nhưng kể từ khi rời khỏi Di Viên, được phong vương lập phủ, Vân Hi mới phát hiện Phong Uyên không phải là một người phu quân chu đáo, cũng không phải là người biết thông cảm.
Phong Uyên không biết là không cảm nhận được, hay là không để tâm, hắn luôn để Phúc Lai đợi nàng ở cửa, cũng để nàng cảm nhận ngay lập tức sự khinh miệt từ tận đáy lòng của Phúc Lai.
Nhưng nếu nói với hắn, hắn nhất định sẽ nói là nàng đa nghi, còn nói Phúc Lai là lão nô do mẫu phi để lại, chỉ là quá quan tâm, không cần để bụng, dù sao cũng chỉ là nô tài.
Cuối cùng, hắn còn có thể thêm một câu: "Nếu A Hi không thích, vậy thì xử lý Phúc Lai đi." Phong Uyên người này có khí chất cao quý bẩm sinh của hoàng tử, dù là người hầu hạ nhiều năm cũng có thể một lời đuổi đi, nhưng Vân Hi thì không.
Vân Hi đặc biệt trọng tình nghĩa, những lão nô này phần lớn cũng nhìn thấu tính cách tốt của nàng, nên mới dám ngang ngược như vậy.
Bình luận