🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 4: Phu Nhân

Đến Đông cung, đoàn người thấy ma ma chưởng sự và tổng quản thái giám đã trang trọng chờ sẵn ở điện Tử Khí.

"Lôi ma ma, phu nhân từ nay giao lại cho người chăm sóc." Phong Uyên chẳng mảy may nhận ra Vân Hi dường như có điều muốn nói, một câu dứt khoát đã chặn ngang mọi lời nàng định thốt ra.

Từ khi trở thành thái tử, Phong Uyên cuối cùng cũng có cơ hội thể hiện tài năng. Hắn ta bận rộn với việc dọn dẹp phủ mới, ra sức chiêu mộ hiền sĩ, lại tất bật xây dựng mối quan hệ với các quan trong triều, chẳng khác nào con quay miệt mài xoay chuyển, thời gian dành cho những việc khác càng thêm eo hẹp.

Phong Uyên, vốn dĩ trước khi bị giam cầm đã là vầng trăng sáng được người đời ngưỡng vọng, vẻ ôn nhu lại càng thêm xa cách. "Hãy cứ an tâm ở đây." Mặc dù lời hắn ta nói lại nghe nhẹ nhàng, nhưng lại phảng phất khí thế cao ngạo.

Trong mắt Vân Hi, Phong Uyên đã đổi khác tựa như một người hoàn toàn xa lạ, khác xa hình ảnh người phu quân mà nàng từng khắc ghi trong tim.

"Nô tỳ tuân mệnh, nô tỳ cung tiễn thái tử."

Phong Uyên sải bước vội vã rời đi, chẳng hề liếc nhìn Vân Hi dù chỉ một lần. Trong cái lạnh lẽo của tháng mười một, Vân Hi dù khoác trên mình chiếc áo choàng bằng lông chồn quý giá, lẽ ra phải ấm áp, nhưng trong lòng lại trào dâng một nỗi hàn ý khó tả.

"Phu nhân xin mời theo nô tỳ."

"Làm phiền ma ma rồi." Ma ma đích thân dẫn đường, Vân Hi thất thần gật đầu. Ma ma nhẹ nhàng đưa tay ra, Vân Hi liền vịn vào, chậm rãi bước theo.

Nơi ở của thái tử không chỉ là một cung điện đơn độc trong Đông cung, mà là cả một quần thể kiến trúc nguy nga. Đông cung rộng lớn bao gồm năm tòa điện và ba khu vườn. Điện thái tử ngự có tên là Tử Khí điện, mang ý nghĩa cát tường "tử khí đông lai." (khí tím từ phương đông đến).

Chính điện đương nhiên là nơi ở của Phong Uyên, nhưng việc an bài chỗ cho Vân Hi lại trở nên vô cùng tế nhị. Chiếu chỉ phong thái tử đã được ban xuống, nhưng vẫn chưa có sắc phong thái tử phi, đó cũng là lý do mọi người tạm thời gọi nàng là phu nhân.

Theo lệ thường, thái tử phi sẽ ở tại cung điện phía Đông, còn cung điện phía Tây dành cho các trắc phi. Đông, Tây trắc điện là nơi ở của các lương viện, mỹ nhân. Hiện tại, bên cạnh Phong Uyên chỉ có một mình Vân Hi, hơn nữa nàng lại được đón về với lễ nghi của chính thê, lẽ ra phải ở điện phía Đông mới đúng. Thế nhưng, ma ma chưởng sự Đông cung lại dẫn nàng đến một gian trắc điện nằm ngay trong khu vực chính điện, chẳng phải cung điện phía Đông mà cũng không phải cung điện phía Tây. Trước vẻ ngơ ngác hiện rõ của Vân Hi, ma ma chưởng sự vốn là người rành rỏi tinh mắt, sao lại không hiểu nỗi băn khoăn của nàng? Bà ta ung dung đáp lời, khéo léo lái sang chuyện khác: "Thái tử điện hạ thương yêu phu nhân lắm đó ạ, ở cùng một điện, chẳng phải tiện bề gặp gỡ hơn sao? Phu nhân đừng suy nghĩ nhiều, nhé?"

Tiện thì có tiện thật, nhưng lại trái với lễ nghi, thậm chí còn mang tiếng hạ thấp vị thế chính thê. Song Vân Hi vốn không am hiểu những quy tắc ngầm này, nghe vậy thì ngơ ngác tin theo.

Nghĩ rằng như vậy có thể gần gũi hơn với người mình yêu, Vân Hi lập tức chấp nhận lời giải thích của Lôi ma ma.

Trong đáy mắt Lôi ma ma chợt lóe lên một tia khinh miệt rõ ràng, hiển nhiên đã có ý coi thường Vân Hi.

Nguyệt Gian khẽ hừ một tiếng, liếc xéo Lôi ma ma một cái đầy vẻ cảnh cáo. Trong lòng Nguyệt Gian, Vân Hi không phải là chủ nhân, mà chỉ là sủng vật của chủ nhân nàng ta. Nhưng "đánh chó còn phải ngó mặt chủ", ngoài chủ nhân ra, không ai được phép bất kính với Vân Hi.

Nếu là kẻ khác vô lễ như vậy, Lôi ma ma đã nổi trận lôi đình từ lâu. Nhưng trong hoàng cung này, ai mới thực sự nắm quyền sinh sát? Kẻ khác có thể không tường tận, nhưng Lôi ma ma là người từng trải, hiểu rõ lai lịch của Nguyệt Gian. Chủ nhân đứng sau Nguyệt Gian còn khó đối phó hơn cả thái tử, bà ta tuyệt đối không dám đắc tội. Vì vậy, bà ta chẳng những không giận dữ mà còn nở một nụ cười nịnh hót đến giả tạo.

"Nếu phu nhân có thiếu thốn gì, cứ việc sai người đến phân phó, lão nô lập tức lo liệu chu toàn." Lôi ma ma vô thức xoa xoa đôi tay nhăn nheo, trông chẳng khác nào một con sóc đang cầu xin thức ăn. Nghĩ đến đây, khuôn mặt đầy nếp gấp của bà ta lại trở nên xấu xí đến buồn cười.

"Vậy thì làm phiền ma ma rồi."

"Lão nô không dám quấy rầy nữa, xin cáo lui." Lôi ma ma cúi người hành lễ vạn phúc* cung kính với Vân Hi.

(*Lời chào của phụ nữ thời xưa)

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...