Chương 38: Cổ Trùng
Sau khoảng một khắc im lặng trôi qua, Phong Hách ôm chặt lấy Vân Hi trong lòng, tư thế vừa như giam cầm lại vừa như bảo vệ, khẽ gọi: "Hi Hi..."
Trong lòng Vân Hi vẫn còn chút hờn dỗi, chẳng muốn đáp lại lời hắn, ánh mắt nàng lặng lẽ dời đi, không muốn nhìn thẳng vào mắt hắn.
Phong Hách khẽ bật cười, cả lồng ngực rung lên.
Hắn không thích nàng né tránh hắn, nhưng sau chuyện ân ái, hắn kiên nhẫn hơn bình thường một chút. Hắn đưa tay xoa nhẹ đầu nàng, chỉ coi nàng đang giận dỗi vu vơ.
Giận dỗi trên giường chiếu, đó gọi là thú vui.
Hắn cũng là người biết thú vui, bàn tay hắn không an phận mà véo nhẹ lên bờ mông trắng nõn của nàng, ngày càng tiến gần đến cúc huyệt. Cả người Vân Hi bật dậy, giống như con mèo bị giẫm phải đuôi, đôi mắt trợn tròn, nàng không cần nói, hắn cũng cảm nhận được sự bất mãn của nàng.
Phong Hách buông tay đang véo nhẹ da thịt mềm mại của nàng ra, rồi nắm lấy bàn tay nhỏ bé mềm mại không xương của nàng, cẩn thận vuốt ve từng ngón tay nàng.
Vân Hi nhíu mày định nổi giận, thì máu trong người đột nhiên đông cứng lại.
Ngón tay Phong Hách dừng lại ở chiếc nhẫn trên ngón trỏ của nàng, đôi mắt đẹp đẽ nhìn chằm chằm Vân Hi đầy ý vị.
Vân Hi không còn tâm trí nào để giận dỗi nữa, nhớ tới tác dụng của chiếc nhẫn kia, hơi thở nàng nhẹ hẳn đi, tim cũng bắt đầu đập nhanh hơn.
"Hi Hi, không có lời nào muốn nói với bổn vương sao?" Phong Hách người này có thể từ trong hoàn cảnh ác liệt hết lần này đến lần khác sống sót, sớm đã rèn luyện được khả năng quan sát tuyệt vời.
Mặc dù hắn không chắc chắn Phong Uyên rốt cuộc sẽ hạ cổ hắn như thế nào, nhưng hắn lại chú ý tới sự khác thường của Vân Hi, từ lần rằm trước hắn đã để ý rồi, hắn vẫn luôn chờ đợi nàng ra tay.
Phong Hách không nói ra được ý nghĩ trong lòng, hắn không thể phân biệt rõ rốt cuộc mình hy vọng nàng động thủ, hay là hy vọng nàng đừng động thủ.
Chỉ là... hắn đã chuẩn bị sẵn một tầng hầm ngầm, trong tầng hầm ngầm đó không có gì cả, chỉ có nàng và hắn, cùng một chiếc giường lớn mềm mại, và đủ loại đồ vật có thể khiến cả hai người vui vẻ. Bên trong có mọi biện pháp phòng ngừa nàng tự sát, nàng không cần mặc quần áo, bọn họ có thể mặc kệ ngày đêm, điên cuồng giao hoan.
Nếu nàng ra tay, hắn sẽ có lý do để giam cầm nàng.
Chẳng phải điều đó rất tuyệt vời sao?
Nhưng nếu nàng không ra tay, chẳng lẽ có nghĩa là nàng cũng có chút thích hắn?
Nếu đúng là như vậy, hắn cũng rất vui mừng.
Thật ra hắn muốn cũng không nhiều, hắn chỉ muốn nàng bắt đầu thích hắn một chút thôi, rồi từ từ thích hắn nhiều hơn Phong Uyên, thích đến mức nguyện ý đối đãi với hắn như đối đãi với Phong Uyên vậy.
Hắn không phải Phong Uyên, hắn sẽ trân trọng tình yêu nàng trao, khiến nàng trở thành nữ nhân tôn quý nhất, hạnh phúc nhất thiên hạ.
Mà giờ đây, nàng đã không ra tay.
Rất tốt, như vậy hắn sẽ không cần phải tàn nhẫn với nàng.
Trong lúc mừng rỡ, trong lòng Phong Hách vẫn có một chút thất vọng. Hắn quá muốn có được nàng, chỉ cần có thể hoàn toàn chiếm được nàng, hắn không quá quan tâm đến việc đã dùng thủ đoạn gì.
Tóm lại, chỉ cần cuối cùng cả hai cùng chung một con đường, hắn nguyện ý chờ đợi thêm.
Mặc dù hắn thích dáng vẻ nàng khóc lóc, nhưng hắn vĩnh viễn không thể quên được vẻ dịu dàng, ân cần nàng dành cho cháu trai hắn. Nếu như sự dịu dàng ấy dành cho hắn, có lẽ hắn chết cũng không còn hối hận.
Trong đầu Vân Hi trống rỗng, hơi thở trở nên gấp gáp. Hắn biết rồi! Hắn biết rồi! Hắn biết rồi sao!
Vân Hi rụt rè nhìn về phía Phong Hách, vẻ mặt Phong Hách khó dò, nàng nhất thời không thể xác định hắn rốt cuộc đã biết chuyện gì? Biết bao nhiêu rồi?
Trong lòng Vân Hi không khỏi có chút oán trách Phong Uyên. Lúc Phong Uyên đeo chiếc nhẫn có chứa cổ trùng kia vào tay nàng, nàng đã từ chối.
"Tổ tiên và Bồ Tát đang nhìn đó!"
Vân Hi muốn tháo chiếc nhẫn ra, Phong Uyên lại đẩy chiếc nhẫn xuống tận gốc ngón tay nàng, "Chính vì tổ tiên đang nhìn, nên mới yên tâm."
"Tổ tiên chắc chắn cũng không hy vọng Hoàng thúc gây rối triều cương." Phong Uyên nắm chặt tay Vân Hi, thề thốt nói.
Bình luận