Chương 33: Nắm Tay
Dung nhan của Phong Hách đẹp đến lạ thường, nụ cười của hắn tựa bức họa đậm nét mực, vô cùng đẹp.
Thế nhưng, ẩn sau vẻ đẹp ấy lại chất chứa quá nhiều máu tanh, đến nỗi người đời nhắc đến Cửu Thiên Tuế, chỉ bàn về thủ đoạn tàn nhẫn, lòng dạ hiểm độc ẩn sau nụ cười giả tạo, chẳng ai buồn nhắc đến vẻ tuấn tú của hắn, cũng chẳng ai nói nụ cười ấy có thể khiến vạn người si mê.
Ngay cả Phong Lục, người vốn vô tâm vô tình, cũng không khỏi xao động trước vẻ đẹp ấy, bởi vậy hắn ta chưa từng dám nhìn thẳng vào chủ nhân.
"Phong Lục à Phong Lục, một khi ngươi đã gọi nàng ấy một tiếng "phu nhân", thì phải hiểu rõ, nàng là chủ nhân, chủ nhân có thể phạm sai lầm. Nàng có thể phạm sai lầm, chỉ là phải trả giá." Ánh mắt Phong Hách lóe lên tia cuồng nhiệt, nói đúng hơn, hắn còn mong ngóng nàng mắc lỗi.
Nàng không phạm lỗi, làm sao hắn có cơ hội trừng phạt?
Trong tâm trí hắn hiện lên hình ảnh nàng nức nở cầu xin, khóe mắt hắn khẽ nheo lại, lòng càng thêm thích thú.
Phong Lục thấy vậy, biết không thể lay chuyển được nữa, âm thầm thở dài. Nếu có quyền tự quyết, hắn ta nhất định sẽ khuyên chủ nhân không nên giữ lại Vân Hi, nhưng thân phận hắn ta chỉ là một nô bộc nhỏ bé, sao dám tự ý quyết định? "Mong chủ nhân bảo trọng." Phong Lục chắp tay, khuyên nhủ một câu mà chẳng mấy hy vọng.
"Lui xuống." Phong Hách khẽ phất tay, ý bảo hắn ta rời đi, rõ ràng chẳng để tâm đến lời hắn ta nói.
"Vâng."
Lúc Phong Lục rời khỏi phòng, vừa hay chạm mặt với Vân Hi. Dù chỉ là thoáng qua, nhưng hắn ta cũng không khỏi thầm tán thưởng nhan sắc của nàng. Nếu không vướng bận bao nhiêu thị phi, Vân Hi quả thực rất xứng đôi với Phong Hách.
Vân Hi lướt qua Phong Lục, trở về phòng.
"Hi Hi chẳng phải muốn xem kịch sao, đi thôi." Phong Hách đưa tay về phía Vân Hi.
Vân Hi hít sâu một hơi, đặt tay mình vào tay hắn. Bàn tay hắn lập tức siết chặt lấy tay nàng, nhẹ nhàng tách từng ngón tay nàng ra, rồi đan chặt vào nhau dưới vạt áo rộng.
Phong Hách cải trang đi chơi, vẫn khoác lên mình gấm vóc lụa là, trông chẳng khác nào một công tử giàu có. Vân Hi cũng trang điểm lộng lẫy như một phu nhân quyền quý, vẻ đẹp cao sang vô cùng.
Trong mắt người đời, họ chẳng khác nào một đôi phu thê trẻ ân ái, đi đâu cũng nắm chặt tay nhau không rời.
Ở Thịnh Quốc, quy tắc về nam nữ, phu thê lại thoáng hơn so với triều đại trước. Trước khi triều đại mới được thành lập, chiến tranh liên miên khiến nhiều nam nhân tử trận, dân số suy giảm nghiêm trọng, gây ra tình trạng quốc khố hao hụt.
Để tăng cường nhân lực, triều đình khuyến khích góa phụ tái giá, nhất thời các chuyện phong lưu diễn ra thường xuyên. Lâu dần, việc các cặp phu thê trẻ tay trong tay dạo phố đã trở thành chuyện bình thường.
Bình An phường, tọa lạc bên bờ Thanh Nguyên hồ, là khu ăn chơi náo nhiệt nhất kinh thành, nơi tập trung những thú vui ca múa nhạc, tửu sắc xa hoa bậc nhất Thượng Kinh.
Kim Ngân phường là một hí viện nổi tiếng, mấy chục năm qua đã đào tạo ra vô số danh kỹ. Các cô nương dáng vẻ yêu kiều, giọng hát thánh thót, trên đài cất lên những khúc hát du dương.
Vân Hi vừa bước chân vào Kim Ngân phường, sự chú ý đã hoàn toàn bị cuốn hút. Phong Hách có chút không vui, khẽ nhéo tay nàng.
Vân Hi bị hắn nhéo có chút đau, ấm ức ngước mắt lên nhìn.
Phong Hách tính tình vốn thất thường, thấy vẻ mặt nhỏ bé đáng thương của nàng, lòng hắn lại dấy lên niềm vui. Hắn kéo nàng vào lòng, hành động thân mật này thu hút không ít ánh mắt tò mò xung quanh.
Dù ở Thịnh Quốc, thì cử chỉ như vậy vẫn có phần quá đỗi thân mật, Vân Hi giật mình, vội vàng vùi mặt sâu vào lồng ngực Phong Hách.
Phong Hách bật cười thành tiếng, lồng ngực hắn rung lên nhè nhẹ.
Nàng vốn là Trần Vương phi ít người biết mặt, chẳng mấy ai tường tận dung mạo. Dù đám đông có nhận ra Phong Hách, cũng khó lòng nhận ra nàng.
Nhưng Vân Hi nghĩ, nếu sau này nàng trở thành Thái tử phi, thân phận sẽ khác biệt. Nếu bị phát hiện nàng và Phong Hách có tư tình, thì dù Thịnh Quốc có cởi mở đến đâu, cũng khó dung thứ hành vi phóng đãng của nàng.
Phong Hách đoán trúng bảy tám phần tâm tư nàng, trong lòng thầm thấy buồn cười.
Quan hệ của bọn họ rồi sẽ phơi bày ra ánh sáng, đến lúc đó chẳng ai dám nhắc đến chuyện mờ ám giữa nàng và Phong Uyên, chỉ biết nàng là người nữ nhân của Phong Hách hắn.
Vân Hi nép mình vào lòng hắn, chẳng phải là vừa đúng ý hắn sao? Bàn tay hắn lướt nhẹ trên eo nàng, các ngón tay khẽ khép lại, xúc cảm mềm mại khiến lòng hắn không khỏi xao động.
Vân Hi nhất thời rơi vào thế cưỡi hổ khó xuống, tiến không được, lùi cũng chẳng xong, cứ thế để hắn ôm ấp thân mật, dẫn vào tận phòng riêng.
Phòng riêng lộng lẫy xa hoa, hương thơm thượng hạng được đốt lên, trà quý Quân Sơn Ngân Châm mà những nơi giải trí bình thường khó có được cũng được chuẩn bị sẵn, cùng với bánh ngọt vừa ra lò của Phức Diên Lâu.
Hiển nhiên, chủ nhân của hí viện đã sớm biết rõ thân phận của Phong Hách, tất cả những thứ này đều được chuẩn bị riêng cho hắn.
Vân Hi ngồi xuống ghế, gian phòng này ở lầu hai, ngay chính diện đối diện với sân khấu, là vị trí đẹp nhất của cả Kim Ngân Lâu.
Bình luận