🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 29: Uy Hiếp

Phong Hách vốn tin rằng lòng người dễ đổi thay, thứ tình cảm quấn quýt của Vân Hi dành cho hắn ta sớm muộn cũng sẽ phai nhạt. Thế nhưng, ngày này qua ngày khác, Vân Hi vẫn luôn cận kề bên cạnh Phong Uyên, tần tảo lo toan mọi việc, ánh mắt nàng trước sau chỉ hướng về một mình hắn ta.

Cảm giác này khiến Phong Hách không thoải mái. Ngầm theo ý hắn, đám người ở Di Viên bắt đầu giở trò gây khó dễ với Phong Uyên, từ việc bớt xén tiêu chuẩn đến thái độ làm việc hời hợt.

Phong Uyên cứ ngỡ mình vẫn là chủ nhân nơi viện nhỏ ấy, nào hay biết Vân Hi đã âm thầm chạy vạy khắp nơi, hạ mình cầu xin cho hắn ta.

Chỉ vì một bữa ăn đạm bạc, một chén thuốc cầm hơi, một manh áo ấm mùa đông, một chiếc gối mỏng manh, Vân Hi mỗi khi Phong Uyên say giấc, dưới ánh trăng lạnh lẽo, lặng lẽ gỡ từng sợi chỉ vàng óng ánh trên chiếc áo cưới của mình, mang đi đổi lấy những vật dụng thiết yếu để hắn ta có thể sống qua ngày.

Phong Hách chẳng rõ từ lúc nào, trong lòng nhen nhóm một ý nghĩ, nếu như năm xưa, khi hắn còn chật vật nơi Di Viên, cũng có một người tận tâm chăm sóc hắn như vậy, thì tốt biết bao?

Suốt quãng thời gian ấy, hắn gần như dọn đến ở hẳn Di Viên, lặng lẽ quan sát cuộc sống nhọc nhằn của nàng.

Hắn chờ đợi nàng mỏi mệt buông xuôi, chờ đợi nàng bắt đầu oán than Phong Uyên.

Thế nhưng, dù bị chèn ép đến đâu, nàng vẫn một lòng một dạ với Phong Uyên, dù khổ sở đến mấy, trước mặt hắn ta, nàng luôn nở nụ cười dịu dàng.

Không hay biết tự bao giờ, việc dõi theo nàng đã trở thành niềm vui hiếm hoi trong cuộc sống nhuốm máu của hắn. Cái cảm giác ấy thật khó diễn tả, trong sự quan tâm có phần khắc nghiệt này, hắn dần tìm thấy sự tĩnh lặng, cùng những xúc cảm lạ lẫm không tên.

Tình cảm trong hắn tưởng chừng đã chôn vùi nơi Di Viên lạnh lẽo vào năm tám tuổi, nay nhờ Vân Hi mà tìm lại được một phần tưởng chừng đã mất.

Hắn quyết tâm phải có được nàng.

Cuộc sống của hai người ngày càng thêm khốn khó dưới sự lộng hành của đám nô tài. Trong đêm đông gió tuyết mịt mù, cánh cửa nhà họ bị bật tung, hơi lạnh thấu xương không ngừng tràn vào.

Vị hoàng tử từng sống trong nhung lụa, nay thân tàn ma dại, cuối cùng cũng không chống chọi nổi, nhiễm phải phong hàn, ban đầu ho khan, sau đó sốt cao liên miên.

Vân Hi vì kế sinh nhai, số bạc ít ỏi trên người đã cạn kiệt. Nàng chỉ còn lại chiếc khóa trường mệnh bằng bạc, kỷ vật duy nhất cha mẹ trao cho khi mới lọt lòng. Chiếc vòng vàng của nó đã không còn, chỉ còn lại mặt khóa khắc tên nàng. Nàng cắn răng, cầm lấy chiếc khóa, gõ cửa phòng gã quản sự.

Tên quản sự kia vốn mang lòng dạ xấu xa, nhận lấy khóa vàng mà chẳng buồn đoái hoài.

Ngay trong cái khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc ấy, Phong Hách bước chân vào sân nhà của tên quản sự ấy. Gã quản sự vừa nhìn thấy hắn, lập tức run rẩy như cầy sấy.

Vân Hi nhìn phản ứng của gã đã hiểu ra Phong Hách là người có quyền thế, có thể nói chuyện được.

Cũng chính trong đêm định mệnh ấy, cái bẫy mà hắn giăng ra đã bắt được con thỏ ngây thơ. Hắn nhận lấy chiếc khóa vàng của Vân Hi, và cũng chiếm đoạt luôn cả con người nàng.

Sinh ra và lớn lên trong hoàn cảnh đặc biệt, hắn đã trở thành một kẻ chiếm đoạt. Có lẽ, vị tiểu điện hạ trước tuổi lên tám vẫn còn giữ được nét ngây thơ, được phụ thân và mẫu phi hết mực yêu thương.

Nhưng từ khi phụ thân mê muội tin theo lời tà đạo của gian thần để cầu mong trường sinh, hắn buộc phải trưởng thành từng ngày. Sự trưởng thành gượng ép ấy đã tước đoạt đi bản tính lương thiện, biến hắn thành một kẻ cướp đoạt cuồng dã.

Sau đêm định mệnh đó, mọi thứ đã thay đổi, và người thay đổi nhiều nhất chính là hắn. Hắn có thêm một điểm yếu chí mạng, một nơi có thể bị tổn thương sâu sắc.

Còn nàng, Vân Hi vẫn vậy, vẫn là thê tử hiền thảo, một lòng lo lắng chu toàn cho phu quân của mình.

Nhưng liệu nàng có hay biết, người phu quân mà nàng hết lòng yêu thương đã hoàn toàn thay đổi rồi không?

Phong Hách khẽ đưa tay lên, cúi đầu nhìn Vân Hi. Nàng đang nhẹ nhàng xắn tay áo cho hắn, đôi bàn tay mềm mại thoăn thoắt chăm sóc hắn.

Đúng như những gì hắn từng nghĩ, nàng tận tâm tận lực hầu hạ bên cạnh hắn.

Chỉ cần thoáng nghĩ đến đôi tay nàng thuần thục như vậy là vì đã từng chăm sóc cho một người nam nhân khác, lòng hắn lại dâng lên một nỗi ghen tuông khó tả.

Hắn không khỏi tò mò, nếu nàng biết người nam nhân mà nàng yêu thương suốt năm năm qua đã phản bội nàng, nàng sẽ phản ứng thế nào?

Nàng sẽ khóc ư?

Liệu nàng có tìm đến vòng tay hắn để tìm kiếm sự an ủi?

Đến lúc đó, hắn sẽ rộng lượng ôm lấy nàng, chấp nhận sự khuất phục hoàn toàn của nàng.

Phong Hách nghĩ đến đó, trong lòng không khỏi dâng lên một niềm vui khó tả, không nhịn được mà đưa tay ra, khẽ vuốt ve gương mặt mịn màng như ngọc của nàng. Vân Hi ngước mắt lên nhìn hắn, ánh mắt đầy vẻ khó hiểu.

Yết hầu Phong Hách khẽ động, nói: "Nếu còn nhìn thêm nữa, có lẽ chẳng cần phải ra khỏi cửa." Giọng hắn khàn khàn, mang theo thứ dục vọng quen thuộc nhất đối với Vân Hi. Nàng vội vàng cúi đầu, tiếp tục chỉnh sửa vạt áo cho hắn, như thể nó nhăn nhúm lắm vậy.

Gương mặt Vân Hi ửng hồng đến tận mang tai, vẻ e lệ ấy thật đáng yêu. Phong Hách phải dồn hết sức lực để kìm nén cái thôi thúc muốn đè nàng xuống giường, chiếm đoạt nàng đến cùng.

Sao lại có một người, mà mỗi một cử chỉ, một nụ cười, một ánh mắt đều có thể dễ dàng lay động trái tim hắn đến vậy?

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...