Chương 21: Dứt Bỏ Ý Niệm
Sau những ồn ào náo động ở sảnh Phán Lai, Phong Hách lại mượn cớ tắm rửa, kéo Vân Hi đến hồ Ngọc Khanh dày vò nàng một trận cho thỏa mãn.
Mưa gió vừa dứt, cơ thể Vân Hi mệt đến mức cả người rả rời, được hắn bế vào phòng ngủ. Bọn họ lại triền miên trên giường một lúc, rồi tất nhiên, nàng cũng chẳng thể thoát khỏi sự chiếm đoạt mãnh liệt trên chiếc giường có rèm che.
Ngay khi cơn buồn ngủ vừa ập đến, Phong Hách khẽ dùng ngón tay vuốt nhẹ lên má nàng.
"Khanh Khanh, người ta nói một đêm phu thê trăm ngày ân nghĩa, vậy ân tình giữa chúng ta đã được bao nhiêu rồi?"
Hai năm qua, những đêm bọn họ bên nhau có nghĩa lý gì?
Hắn đã trao đi tấm chân tình không thể nào rút lại, còn nàng thì sao?
Có chút thương xót nào dành cho hắn hay không?
Hắn trao cho nàng tất cả những gì hắn có, vì nàng, hắn đẩy phu quân của nàng lên cái vị trí mà bao nhiêu hoàng tử khác đều thèm khát. Hắn vốn là người quyết đoán, lạnh lùng giết chóc, nhưng riêng chuyện của nàng lại khiến hắn trở nên si dại.
Phong Hách cảm thấy đến cả tảng đá vô tri cũng phải mủi lòng, chỉ có trái tim Vân Hi là sắt đá, dù hắn cố gắng đến đâu cũng không thể để lại gì trong tim nàng dù chỉ một khắc.
Vân Hi khẽ mở đôi mắt mỏi mệt, trong đáy mắt ánh lên một tia tỉnh táo gắng gượng.
Đây là cuộc giằng co âm ỉ giữa hai người họ.
Nàng đã rơi vào ván cờ của hắn, trừ khi hắn buông tay, bằng không nàng chẳng thể nào thoát ra.
Nhưng... nàng không muốn tiếp tục nữa.
"Ân tình của Hoàng thúc, ta nguyện kiếp sau hóa thân thành cỏ cây kết vòng, làm nô tì để báo đáp." Một tiếng "Hoàng thúc" lạnh lùng lại phân định rõ ràng ranh giới giữa hai người.
Vạch rõ ranh giới với hắn, đó là tâm nguyện nàng ấp ủ bấy lâu. Mỗi lần ở bên hắn đều để lại trong nàng nỗi hối hận khôn nguôi.
Nhưng cứ mỗi lần hắn giúp nàng giải quyết một chuyện, lại có một rắc rối khác nảy sinh.
Từ một lần hầu hạ, rồi thành hai lần, ba lần, đến mỗi tháng một ngày, rồi dần dà ngay cả đêm trước đó nàng cũng không thể nào tránh khỏi. Nàng chợt nhận ra mình như con ếch trong nồi nước ấm, nhiệt độ cứ lặng lẽ tăng dần, đến khi nhận ra thì đã quá muộn để trốn thoát.
Nhưng dù khó khăn đến mấy, nàng vẫn không cam tâm mà khuất phục.
Những lời này nàng biết sớm muộn gì cũng phải thốt ra. Dù nói sớm hay muộn, Phong Hách cũng chẳng thể vui vẻ.
Thấy hắn giờ phút này được nàng hầu hạ đến toàn thân thư thái, Vân Hi mạnh dạn bày tỏ nỗi lo lắng canh cánh trong lòng: "Hoàng thúc, điện hạ đã được sắc phong làm Thái tử, ta là thê tử của người, là Thái tử phi của Đại Thịnh. Thân là Thái tử phi mà lại tư thông với Hoàng thúc, nếu chuyện này bị phát giác, triều thần sẽ nghĩ như thế nào?"
Ánh mắt Phong Hách chợt tối lại, không hẳn là thất vọng, mà đúng hơn là phản ứng của nàng nằm trong dự liệu của hắn. Sự ngoan ngoãn bề ngoài của nàng luôn ẩn chứa ý định trốn chạy, chỉ cần hắn hơi lơ là một chút, nàng sẽ tìm cách rời xa hắn.
Thật là bướng bỉnh mà.
Nhưng hắn lại cam tâm tình nguyện chơi đùa cùng nàng.
"Khanh Khanh thật biết cách làm làm đau trái tim ta." Hắn cất giọng nói, mang theo một chút nguy hiểm. "Nàng rõ ràng biết thứ bổn vương muốn từ trước đến nay chỉ có trái tim nàng. Nàng có tim không?" Nói rồi, hắn lật người nàng lại, giam cầm Vân Hi dưới thân, dục vọng trỗi dậy mãnh liệt áp sát nàng, đầy vẻ uy hiếp.
Vân Hi khẽ nhắm mắt, cố gắng tránh né ánh nhìn nóng rực của Phong Hách.
Nàng đương nhiên có tim, chỉ là trái tim mỗi người chỉ có một, trái tim nàng đã trao đi trước khi gặp hắn, nên tự nhiên không thể đáp lại tình cảm của hắn nữa.
Bàn tay Phong Hách nhẹ nhàng đặt lên cổ Vân Hi, hắn nghiêng đầu, chăm chú ngắm nhìn khuôn mặt xinh đẹp của nàng. Vân Hi cứ lặng lẽ nằm yên dưới thân hắn, khép mắt lại, ngoan ngoãn mặc hắn muốn làm gì thì làm.
Với sức mạnh của hắn, tước đoạt mạng sống của nàng chỉ là chuyện trong chớp mắt.
Đôi khi hắn tự hỏi mình thật điên rồ, sao lại đặt nhiều tâm tư vào một nữ nhân như vậy? Cứ như bị ma ám, ban đầu hắn chỉ muốn trêu đùa, nhưng đến cuối cùng lại trở nên nghiêm túc. Giờ đây, tâm tư hắn đã hoàn toàn bị nàng chi phối, muốn thay đổi cũng chẳng thể nào.
Phong Hách có thể cảm nhận được mạch máu, sinh lực của nữ nhân truyền qua lòng bàn tay hắn. Chỉ cần hắn dùng một chút sức, có thể dễ dàng bẻ gãy cổ nàng, có thể chấm dứt những vướng bận vì nàng.
Hắn vô số lần nghĩ đến việc dứt bỏ đoạn tình cảm này, nhưng mỗi khi tưởng tượng đến thế giới không còn nàng, hắn lại cảm thấy một nỗi trống vắng không thể chịu đựng.
Nếu cuộc đời phía trước không có nàng, lại trở về với sự khô khan, tẻ nhạt như trước, đó cũng là điều hắn không thể nào chấp nhận.
Hắn hết lần này đến lần khác nghi ngờ bản thân, rồi lại tự thỏa hiệp. Sau mỗi lần thỏa hiệp, hắn lại buông tha cho nàng, đồng thời tự trói buộc mình bằng những xiềng xích vô hình.
Kẻ ác nhân từng tung hoành ngang dọc đánh đâu thắng đó cuối cùng cũng có một nhược điểm chí mạng.
Một nhược điểm nằm ngoài tầm kiểm soát.
Bình luận