Chương 17: Uyên Ương Chơi Đùa Với Nước (hơi H)
"Xin Hoàng thúc tự trọng!" Vân Hi tuyệt vọng giãy giụa. Nàng biết rõ không thể thoát khỏi hắn, nhưng sâu trong lòng vẫn cháy lên ngọn lửa phản kháng. Dù không thể trốn chạy, ít nhất nàng cũng phải gắng sức chống cự, phải cho hắn biết nàng không hề cam tâm tình nguyện.
"Tự trọng?" Hắn cười khẩy, giọng điệu mỉa mai đến tận xương tủy.
"Vậy khi Hi Hi ngày đó chủ động đến quyến rũ bổn vương, trước mặt bổn vương nhẹ nhàng cởi bỏ xiêm y, có từng nghĩ đến hai chữ tự trọng hay không? Gọi bổn vương một tiếng 'Hoàng thúc', chẳng lẽ là do bổn vương ép buộc nàng? Là người nào đã tự mình trèo lên, cưỡi lên dương vật của bổn vương hả? Cháu dâu."
Ba tiếng "cháu dâu" hắn cố tình kéo dài, chậm rãi, tựa như tơ nhện giăng tơ, khiến tai Vân Hi tê dại.
Tim Vân Hi quặn thắt. Hắn nói chẳng sai, chính nàng, chính nàng ngày đó đã tự tay cởi chiếc đai lưng của hắn, lấy dương vật của hắn vừa cương cứng vừa sưng to kia, vừa liếm mút vừa hôn hít nịnh nọt hắn, cuối cùng tự mình cưỡi lên, cướp đi lần đầu tiên quý giá của hắn.
Là nàng...
Nhưng nàng đã rơi vào bước đường cùng, chỉ có thể bán rẻ thân mình cho ác quỷ.
"Ưm..." Ngón tay thon dài, với những đốt xương rõ ràng, thuần thục tìm đến miệng huyệt ẩm ướt, tùy ý ra vào, không chút thương tiếc. "Đã ướt át đến nhường này rồi, cháu dâu đối với Hoàng thúc mà ướt như vậy, còn đâu là tự trọng? Lát nữa có cần bổn vương sai người mang chậu đến hứng lấy nước của Hi Hi không, hửm?"
Vân Hi cắn chặt môi, cố kìm nén những dòng nước mắt. Nàng vốn chẳng phải người can đảm, nhưng quyết không để giọt nước mắt nào rơi trước mặt Phong Hách, đó là chút kiêu hãnh cuối cùng nàng níu giữ.
"Ưm..." Nàng cắn môi đến mức ứa máu, gắng sức chống lại những kích thích nhục dục mà hắn khơi gợi, nhưng phàm là con người, làm sao có thể cưỡng lại bản năng nguyên thủy? Dục vọng, tựa như cơn đói khát, là thứ khó lòng lay chuyển.
Ánh mắt Phong Hách chợt tối sầm. Vân Hi đã ở bên hắn hai năm, suốt hai năm ròng rã nàng vẫn luôn kháng cự hắn.
Đến tận giờ phút này, nàng vẫn chưa từ bỏ ý định chống đối, điều đó khiến hắn càng thêm giận dữ, nhưng không thể phủ nhận, nó cũng khơi dậy trong lòng hắn khát vọng chinh phục mãnh liệt hơn.
Những âm thanh "phụt phụt" của chất lỏng ái muội vang lên không ngừng.
Ngón tay dài của hắn ngang ngược xâm chiếm, liên tục giày vò nơi huyệt nhỏ mẫn cảm nhất của Vân Hi. Cái nơi mềm mại, ẩn chứa khoái cảm tột độ ấy có thể khiến nàng chết đi sống lại, trào ra dòng suối ngọt ngào từ sâu thẳm cơ thể.
"A..." Cảm giác khoái lạc như cơn lũ dữ dội, cuốn phăng hết mọi lý trí, không gì có thể ngăn cản. Thân thể Vân Hi dần tê dại, hai chân mềm nhũn.
"A... ưm... ưm... a..." Khoái cảm quá đỗi mãnh liệt, dâm thủy nóng bỏng tuôn trào xối xả ra từ huyệt nhỏ, ngay lập tức lý trí của Vân Hi vỡ tan.
Cơ thể nàng run rẩy dữ dội trong cơn hoan lạc này, sự xấu hổ càng làm tăng thêm cảm giác sung sướng từ thể xác.
Dòng nước dâm đãng bắn tung tóe khắp nơi, làm ướt đẫm cổ tay Phong Hách, chảy xuống sàn thành một vũng nước nhỏ nhơ nhuốc.
Trong không khí tràn ngập hơi thở dâm dục. Trước mắt Vân Hi vẫn còn một màu trắng xóa hư ảo. Lúc này, mọi giác quan trên cơ thể nàng đều trở nên nhạy cảm hơn bao giờ hết, bầu ngực cũng căng tức khó chịu, sữa bắt đầu chảy ra, thấm ướt chiếc yếm đào mỏng manh.
"Hương vị của Hi Hi thật ngọt." Phong Hách vừa nói vừa mạnh tay kéo chiếc áo yếm ngang ngực của Vân Hi xuống, để lộ chiếc yếm thêu đôi uyên ương đang chơi đùa với nước bên trong. Chiếc yếm đã ướt sũng, quả nhiên trở thành một bức tranh "uyên ương hí thủy" đầy ám muội.
"Hay là vắt thêm chút sữa ra để tẩy rửa tẩm cung của bổn vương. Như vậy, những ngày Hi Hi không ở đây, bổn vương ngửi một chút cũng cảm thấy như nàng chưa từng rời xa."
Phong Hách cởi bỏ chiếc yếm đào, đôi gò bồng căng tròn bị kìm hãm bấy lâu nay lập tức nhảy ra ngoài, những tia sữa trắng mịn bắn tung tóe, văng lên cả khuôn mặt hắn.
Dòng sữa ấm nóng trượt dài trên làn da gần như hoàn hảo của hắn, cảnh tượng dâm dãng đến nghẹt thở. Vân Hi vội vàng quay mặt đi, cặp nhũ hoa đỏ ửng, cương cứng như son bị đôi môi nóng rực của hắn bao trùm lấy.
"Ha... a... a..." Cảm giác tê dại ngay lập tức lan tỏa khắp cơ thể nàng, lan đến tận da đầu. Nàng không thể ngăn tiếng rên rỉ thoát ra từ cổ họng, điều đó khiến nàng vô cùng xấu hổ.
Nhưng chẳng bao lâu sau, điều còn xấu hổ hơn sẽ ập đến. Bên trong cơ thể nàng trống rỗng lạ thường, huyệt nhỏ sau cơn triều dâng co rút đầy khao khát.
Cơ thể dâm đãng đã bị hắn dày vò kia tràn ngập sự chờ đợi, trong tâm trí nàng hiện lên những hình ảnh vô cùng trụy lạc.
Lý trí và lòng tự trọng của một con người không muốn chuyện này tiếp diễn, nhưng dục vọng bản năng lại muốn thúc giục hắn dùng "vật lớn"kia, vừa mút mát bầu ngực nàng, vừa xâm nhập vào nơi cấm địa của nàng.
Nếu là ngày thường, hắn đã sớm thẳng tiến, chiếm đoạt nàng. Nhưng giờ đây, hắn đang trừng phạt nàng, muốn nàng chủ động van xin hắn.
Vân Hi không muốn, nhưng ngọn lửa dục vọng thiêu đốt bên trong cơ thể nàng, cào xé tâm can, đau đớn khôn nguôi.
Những âm thanh "chọp chẹp" của nước bọt vang lên liên tục. Nàng không chịu cúi đầu, hắn cứ thế treo lơ lửng thân thể nàng.
Nhưng không chỉ vậy, đồng thời hắn cũng dốc hết sức quyến rũ nàng, một tay mân mê bầu ngực bên kia, tay còn lại ôm lấy eo nàng, vuốt ve vòng eo thon thả. Dù cách lớp vải, cũng có thể hình dung được làn da bên dưới mịn màng đến nhường nào.
Bình luận