Chương 160: Trùng Sinh Nàng Chưa Gả (Phần 6.1) - Muốn ngắm nhìn
Vân Hi vội vã xuất giá, ấy vậy mà tân lang giữa đường lại bị tráo đổi, trong lòng nàng thực sự vô cùng bất an.
Trong phòng tân hôn, một bàn tiệc đã được bày biện sẵn, nhưng lòng nàng rối bời nên ăn chẳng được bao nhiêu. Chẳng mấy chốc, nàng đã bảo dọn hết đi.
Cánh cửa phòng tân hôn một lần nữa mở ra. "Tất cả lui xuống!" Phong Hách phất tay ra hiệu, thị nữ và hỉ nương trong phòng không dám nán lại, lập tức rời đi.
Vân Hi ngồi trên giường cưới. Kiếp này, nàng rất rụt rè, không dám ăn nhiều, cũng chưa vội vàng thay y phục.
Vân Hi từ từ ngẩng đầu lên. Hai người thoáng nhìn nhau, nàng không thể hiểu được ánh mắt của Phong Hách. Đó là cái nhìn đầy dục vọng và chiếm hữu của một người nam nhân khi đánh giá một nữ nhân. Vân Hi không hiểu, nhưng nàng có trực giác nhạy bén bẩm sinh của loài vật. Nàng cụp mi mắt xuống, thân hình bé nhỏ khẽ run lên.
Phong Hách biết mình đã khiến nàng sợ hãi, nhưng hắn không thể kiềm chế được dù chỉ một chút.
Người nữ nhân hắn yêu thương nhất, giờ đây như một nụ hoa chớm nở, nàng còn chưa kịp khoe sắc. Cuối cùng, hắn cũng có vinh hạnh trở thành người nam nhân đồng hành cùng nàng trưởng thành.
Nhìn Vân Hi vừa ngoan ngoãn, mềm yếu, chưa từng trải qua quá nhiều gian nan, Phong Hách thầm cảm tạ trời cao đã ban cho hắn cơ hội được bảo vệ sự dịu dàng và tốt đẹp này.
Phong Hách chậm rãi bước đến bên Vân Hi, rồi ngồi xuống cạnh nàng.
Vân Hi không dám nhìn hắn, hai tay lại bồn chồn xoắn vạt váy.
"Nàng rất sợ ta sao?" Phong Hách hỏi.
Giọng Phong Hách rất êm tai. Dù Vân Hi chưa từng gặp nhiều nam nhân, nàng cũng biết rằng, Phong Hách dù là có phong độ, có thân phận, dung mạo hay giọng nói thì trong số những người nam nhân đều là bậc thượng đẳng.
'Ta..." Tim Vân Hi thắt lại đến tận cổ họng, theo bản năng nàng muốn đáp "Không sợ: nhưng trong lòng nàng lại thực sự rất sợ.
Ánh mắt đáng thương của Vân Hi khiến cả người lẫn tâm can của Phong Hách đều chìm đắm trong sự thỏa mãn mãnh liệt. Hắn vươn cánh tay vạm vỡ, ôm nàng vào lòng, cả người Vân Hi cứng đờ nhưng những chỗ cần mềm mại trên cơ thể nàng vẫn mềm mại từng chút một áp vào người hắn, khiến cả người hắn trở nên vô cùng thông suốt sảng khoái vô cùng.
Vân Hi theo bản năng muốn lùi lại, nhưng hai cánh tay hắn siết chặt khiến nàng không thể động đậy.
Trán Phong Hách khẽ cọ cọ vào trán Vân Hi, buộc nàng ngẩng đầu đối mặt với hắn, giọng nói êm tai mang theo sự mê hoặc, "Đừng sợ, đừng bao giờ sợ ta. Ta chính là phu quân của nàng, là người sẽ yêu thương nàng trọn đời." Khi Phong Hách nói chữ "yêu thương", giọng hắn có chút lười nhác, mang theo âm mũi. Vân Hi chỉ cảm thấy dường như có thứ gì đó đang khẽ lay động tâm can nàng, tê tê dại dại, ngứa ngáy, khiến nàng không biết phải làm sao.
Phong Hách cúi đầu xuống, Vân Hi mở to mắt. Hắn khẽ cười một tiếng, "Mẹ của nàng có dạy nàng đêm tân hôn phải làm gì không?"
Bình luận