Chương 159: Trùng Sinh Nàng Chưa Gả (Phần Năm): Đồng Tâm
"Lại đây, uống đi." Phong Hách từng bước tiến đến, không cho Vân Hi cơ hội lùi bước. Hắn đặt chén rượu vào tay Vân Hi, luồn tay mình vào tay nàng. Ánh mắt hắn vẫn luôn dõi theo nàng, trong đó ẩn chứa một dục vọng mà Vân Hi lúc ấy hoàn toàn không thể hiểu nổi.
Mặt Vân Hi ửng đỏ, dưới cái nhìn chăm chú của hắn, nàng ngoan ngoãn uống hết chén rượu trong tay, đồng thời đưa chén rượu đến môi hắn. Động tác của nàng còn non nớt, lại có chút đề phòng. Phong Hách chỉ thấy mình như gặp phải một con thỏ nhỏ đang cảnh giác cao độ, con thỏ ngốc này còn không biết rằng, con mãnh thú khổng lồ trông có vẻ hiền lành trước mắt chỉ cần há miệng là có thể nuốt chửng nàng không còn một mẩu xương.
Sau khi uống rượu giao bôi, Vân Hi có chút bất an xoắn vạt váy. Đổi tân lang đột ngột như vậy, nàng cũng không biết tiếp theo mình nên làm gì.
Phong Hách quyến luyến nhìn Vân Hi.
Hắn muốn bỏ qua bước yến tiệc, muốn ngay lập tức tận hưởng đêm động phòng hoa chúc của mình nhưng hắn lại không thể làm vậy.
Hắn không quan tâm đến cái nhìn của thiên hạ, nhưng hắn quan tâm thiên hạ sẽ nhìn Vân Hi như thế nào. Hắn muốn tất cả mọi người đều biết, hắn coi trọng vị Vương phi này đến mức nào.
"Hi Hi, nàng ăn chút gì lót dạ đi, bổn vương sẽ trở lại ngay." Hắn vươn ngón tay, nhẹ nhàng vuốt ve khuôn mặt Vân Hi.
Vân Hi theo bản năng muốn né tránh nhưng nàng chợt nhớ ra, giờ đây nàng và người nam nhân trước mắt đã là phu thê vì vậy động tác của nàng cứng lại.
Ngón tay Phong Hách thỏa mãn lưu luyến trên mặt nàng thêm một lúc rồi mới xoay người rời đi.
Dù là mời khách gấp gáp nhưng yến tiệc cưới của Nhạn Vương gia, phàm là người nhận được thiệp mời dù có khó khăn cách mấy cũng phải vội vã đến để tạo dựng quan hệ.
Một mặt, Phong Hách muốn giữ thể diện cho Vân Hi, mặt khác cũng muốn nâng đỡ Lam gia. Lão gia Lam gia cũng được mời vào chỗ ngồi, dù giữa một đám hoàng thân quốc thích, Phong Hách cũng không ngần ngại thể hiện sự trọng dụng của mình đối với Lam gia.
Lúc này, mọi người đối với vị Nhạn Vương gia đã ở Yến Địa nhiều năm vẫn chưa hiểu rõ lắm đều đang trong giai đoạn thăm dò. Nhưng dù là thăm dò, họ cũng không thể không kiêng dè lãnh địa rộng lớn của Nhạn Vương, cũng như đội quân hùng mạnh hàng triệu người mà chàng nắm giữ sau khi thôn tính Yến Địa.
Đây chính là chủ nhân đã từ con tin trở thành vua ở Yến Địa, ai dám chọc vào chứ?
Tiệc cưới tràn ngập tiếng chén đĩa va chạm với nhau, không nhiều người thật lòng đến chúc mừng nhưng điều đó cũng chẳng ảnh hưởng đến tâm trạng tốt đẹp của Phong Hách. Trên mặt hắn vẫn giữ nụ cười thường ngày, nụ cười ấy là chiếc mặt nạ chàng đã hình thành khi còn làm con tin ở Yên Địa, bao nhiêu năm nay không thể thay đổi được. Thế nhưng, nụ cười hôm nay trên môi hắn lại là nụ cười chân thành.
Thông thường, yến tiệc của hoàng thất tông thân phải kéo dài một đến hai canh giờ, nhưng Phong Hách thật sự không chờ lâu đến vậy. Tại đó, thân phận của hắn là cao nhất. Khi lão gia Lam gia đặt đũa xuống, Phong Hách cũng đặt đũa lên bát. Dù lúc này mới qua ba tuần rượu, nhưng chẳng ai dám khuyên hắn uống thêm.
Bình luận