Chương 15: Mong Nàng Đến
Cửu Thiên Tuế, hoàng thúc của Phong Uyên, Phong Hách, con người hắn tựa như cái tên, từ một ngọn lửa nhỏ đã bùng lên thành ngọn lửa dữ dội, thiêu rụi thế lực cũ kỹ trong triều đình Thịnh Quốc, trở thành người nắm giữ quyền lực tối thượng.
Cửu Thiên Tuế không phải là Vạn Tuế, nhưng quyền hành lại vượt trên cả Vạn Tuế, hắn là Nhiếp chính vương điều khiển vị hoàng đế trên ngai vàng.
"Hi Hi, Hi Hi..." Con vẹt dường như chẳng hay biết tâm tư chủ nhân, chỉ bi bô lặp lại tiếng người.
Người đàn ông mất hứng, đặt chiếc que trêu chim xuống. Hắn ngồi xuống bàn, trước mặt là một chiếc bát ngọc đựng sữa tỏa hương nhàn nhạt.
Lớp váng sữa trên cùng đã hơi ngả màu vàng nhạt, để lâu thành một lớp màng mỏng.
Bàn tay thon dài, các đốt ngón tay rõ ràng như đốt trúc nâng bát, khẽ lắc nhẹ, nước sữa bên trong xoáy thành vòng nhỏ, để lộ những hạt trắng mịn đang chuyển động.
Phong Hách khẽ xoay bát sữa vài vòng rồi đưa lên miệng uống. Yết hầu hắn khẽ nhấp nhô theo từng ngụm.
Phong Hách là con út của Tiên Quý phi đã bị phế truất. Khi mang thai hắn, quý phi đã ba mươi tám tuổi, có thể ví như là "trai già đẻ ngọc", bởi vậy bà vô cùng sủng ái đứa con trai này.
Quý phi lúc còn trẻ còn được mệnh danh là đệ nhất mỹ nhân Thịnh Quốc, nhưng khi nhan sắc tàn phai lại thấm thía sự bạc bẽo của chốn hoàng cung.
Tiên đế lúc đó đã già cả lú lẫn, hành động điên cuồng, liên tiếp xử tử mấy vị hoàng tử trưởng thành. Đương kim Thánh thượng, vốn tính tình nhu nhược, mẫu thân không có thế lực, lại thêm bản tính háo sắc, bất tài, nên mới may mắn thoát khỏi cuộc tàn sát của phụ thân.
Lưỡi đao nghiệt ngã cuối cùng cũng chém xuống dòng tộc của Quý phi.
Năm xưa, bà mười sáu tuổi nhập cung, được ví như đóa lê e ấp giữa biển hải đường, tận tâm hầu hạ Tiên đế đã gần năm mươi tuổi, gần ba mươi năm gắn bó cũng không đổi lại được chút thương tiếc.
Sắc tàn thì tình phai, Quý phi đành phải chọn cách tự vẫn để bảo toàn huyết mạch.
Phong Hách khi ấy mới tám tuổi đã bị giam vào lãnh cung, rồi đến năm mười tuổi lại bị đưa đến nước Nhạn đối địch để làm con tin.
Ai ngờ hắn có thể sống sót, tập hợp dân lưu vong, thủy tặc, sơn tặc và quân phản loạn của nước Nhạn thành một thế lực hùng mạnh.
Một trận chiến ở biên giới đã giúp hắn vang danh, đánh tan quân Nhạn để báo thù rửa hận. Một quốc gia trên danh nghĩa là đất phong của hắn, nhưng thực tế hắn đã trở thành bá chủ một phương, là Nhạn vương mà triều đình không thể không thừa nhận.
Hơn nữa, hắn còn nắm giữ binh quyền, quyền lực vượt trên cả hoàng đế, trở thành Nhiếp chính vương, truy phong cho mẹ đẻ là Thái hậu Thuần Y. Sự trỗi dậy của hắn gần như là một truyền kỳ, quả là một người tàn nhẫn.
Vốn là con trai của đệ nhất mỹ nhân, Phong Hách nghiễm nhiên thừa hưởng vẻ đẹp khuynh quốc khuynh thành của mẫu thân.
Làn da hắn trắng như tuyết, nhưng không phải thứ bạch sắc vô hồn mà là vẻ trắng ngần như ngọc, ẩn chứa ánh huỳnh quang.
Đôi mày kiếm sắc bén, ánh mắt hơi rũ xuống, mang theo nét lười biếng đầy quyến rũ, tựa hồ chứa đựng cả dải ngân hà bao la.
Bên dưới khóe mắt trái điểm một nốt ruồi son nhỏ, chẳng những không làm giảm đi vẻ tuấn tú mà ngược lại còn tô điểm thêm nét yêu mị động lòng người.
Sống mũi hắn cao thẳng, nếu không biết còn ngỡ tưởng mang huyết thống dị tộc, nhưng nếu xét thêm sâu xa về cội nguồn, thì hắn chính là người Hán đích thực. Đôi môi hắn không phải là môi mỏng theo thẩm mỹ đương thời, mà trái lại, lại dày, gợi cảm và khẽ cong lên ở khóe miệng.
Nếu chỉ vì vẻ ngoài tuấn tú, làn da trắng trẻo mà cho rằng hắn ủy mị thì quả là sai lầm. Cảm nhận về người nam nhân này còn nằm ở khí chất.
Phong Hách là một con dao, nhưng là con dao được giấu kín ở trong vỏ kiếm.
Người ta biết hắn ẩn chứa sức sát thương, nhưng cho đến khi hắn thật sự rút kiếm ra, thì không ai đoán được độ sắc bén của nó. Mà một khi thấy hắn rút kiếm, thường là khoảnh khắc sinh mạng lìa đời.
Nhiếp chính vương Phong Hách chính là một con hổ mang mặt người. Thuở ban đầu khi hắn mới xuất hiện, mọi người còn chưa thấu hiểu hết về hắn.
Lần đầu gặp gỡ, thấy hắn tươi cười hòa nhã, cử chỉ tao nhã, ai cũng lầm tưởng hắn chỉ là con mèo không móng vuốt. Đến khi rơi vào miệng hùm mới hay, hắn ra tay là đoạt mạng người không ghê tay.
Nhiều lời đồn đại rằng nốt ruồi son trên mặt Phong Hách là vết máu hắn để lại sau mỗi lần sát nhân, thậm chí có kẻ còn thêu dệt hắn thích mặc y phục đỏ để che giấu vết máu.
Nhưng những ai thực sự hiểu rõ năng lực của Phong Hách đều biết, hắn muốn lấy mạng ai, đã hẹn canh ba thì tuyệt đối không để kẻ đó sống sót đến canh năm. Sẽ có kẻ khác tự động ra tay, mọi việc diễn ra êm đềm, sạch sẽ, không để lại chút dấu vết.
Mà giờ phút này, khóe môi con hổ mặt người ấy vẫn khẽ cong lên, đôi mắt hơi rũ mang theo ý cười, một nụ cười chân thành.
Hắn khẽ liếm môi, đưa giọt sữa còn vương trên khóe miệng vào trong. Hắn chậm rãi thưởng thức, khẽ chép miệng, đầu lưỡi khẽ chạm vào vòm họng, trong tâm trí không khỏi hiện lên bóng hình kiều diễm mà hắn ngày đêm nhung nhớ.
Cuối cùng, ngày hắn có thể hoàn toàn chiếm đoạt nàng đã đến.
"Hi Hi, Hi Hi..." Con vẹt vẫn hót líu lo vui vẻ.
"Vương gia, phu nhân đã đợi ở sảnh chính rồi ạ." Phong Hách tính tình vốn đa nghi, bên cạnh hắn chỉ có Phúc Trung công công là người hầu cận thân tín. Phúc Trung công công là người đã cùng hắn trải qua những tháng ngày gian khổ ở lãnh cung, là ân huệ mà Thái hậu Thuần Y, mẫu thân của hắn, cầu xin cho hắn trước khi lâm chung.
Trước mặt người khác, Phong Hách kiệm lời, chỉ khẽ gật đầu. Phúc Trung hầu hạ hắn đã nhiều năm, tự nhiên thấu hiểu tính tình của chủ nhân. Gần như chỉ cần một ánh mắt, Phúc Trung đã có thể hiểu được ý ngay, "Lão nô xin phép lui xuống." Ngoại trừ vị phu nhân kia, Phong Hách không hề thích bất kỳ ai đến gần mình.
Mong nàng đến, mong nàng đến, mong khanh đến, khu vườn hoa ở đại sảnh này đã được sửa sang lại một lần, trang trí theo đúng sở thích của nàng, không biết nàng có vừa ý không nhỉ?
Phong Hách đứng dậy, trước khi bước đi, con vẹt vẫn không cam tâm, tiếp tục kêu: "Hi Hi!'
Tâm trạng Phong Hách vô cùng tốt, hắn bốc một nắm hạt dưa rải vào lồng. Con vẹt mừng rỡ khôn xiết, mải mê gặm nhấm, nhìn từ xa cũng cảm nhận được niềm vui hân hoan của nó.
Đây cũng có thể xem là khoảnh khắc chủ nhân và thú cưng cùng nhau tận hưởng niềm vui.
Bình luận