🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 148: Mưu Phản

Đại Yến Hoàng Gia lấy rượu làm thực đơn, mỗi lần nâng chén sẽ có hai món ăn được dọn lên. Để tránh thất lễ trước điện, các quan thần đa phần sẽ không ăn quá no, nhưng rượu thì nhất định phải uống. Giữa mỗi chén rượu cách nhau khoảng hai khắc* (khoảng 30 phút). Một buổi đại yến đôi khi có thể lên tới ba mươi món ăn, tương ứng với mười lăm chén rượu. Từ đó có thể thấy, việc dự những buổi đại yến như vậy mệt mỏi đến nhường nào.

Đã có người bắt đầu suy đoán, liệu Nhạn Vương Phi không đến có phải vì Nhạn Vương không nỡ để nàng vất vả chăng? Những buổi yến tiệc thế này xưa nay vốn là cực hình.

Thái tử mãi không tới, Nhạn Vương cũng chẳng hỏi han. Mãi đến chén rượu chúc mừng thứ ba, Đại tướng quân Thiên hạ binh mã mới đến. Ông ta liên tục uống ba chén rượu, còn dâng tặng một cặp bình hoa vân như ý từ triều trước làm vật tạ lỗi. Phong Hách cười chấp nhận.

Kẻ nắm quyền lực cao như trời, ai nấy đều nhìn sắc mặt họ mà sống. Nhưng cảm xúc của Phong Hách lại khó đoán nhất. Hắn chẳng khi nào mày râu cau có như Bồ Tát, cũng chẳng giận dữ như Kim Cương. Luôn treo trên môi nụ cười hiền lành, nhưng đằng sau nụ cười ấy, chẳng ai đoán được thâm ý của hắn. Hắn có thể cười mà ban thưởng lớn, cũng có thể cười mà khiến người ta tan cửa nát nhà, xương cốt tan thành tro bụi.

Phong Uyên không đến, một phần là không muốn chúc mừng tân hôn của Phong Hách, thứ hai là hôm nay hắn ta định làm chuyện bức cung. Cuộc tranh giành giữa sĩ tộc và thứ dân dưới sự dung túng của Phong Hách ngày càng nghiêm trọng, quyền lực của sĩ tộc liên tục bị cắt giảm. Nếu không phải Phong Hách nắm giữ binh quyền, sĩ tộc chắc chắn đã làm phản.

Đại tướng quân Thiên hạ binh mã từ trước đến nay thuộc thế lực thứ ba. Ông ta xuất thân là thứ tử của sĩ tộc, mặc dù có hộ tịch sĩ tộc nhưng không được coi trọng trong gia tộc, không đủ tư cách vào học tộc, cuối cùng đành phải tòng quân. Bằng chính sức mình, ông ta đã vượt qua bao hiểm nguy, gian khó để leo đến vị trí hiện tại, mất ròng rã ba mươi năm, lập được vô số chiến công hiển hách trong nhiều cuộc chiến. Thế nhưng lại bị một kẻ hậu sinh dồn ép, trong lòng ông ta không khỏi bất mãn.

Tung hoành sa trường ba mươi năm, vị lão tướng quân từng là huyền thoại này cũng là một con người tinh quái. Ông ta trước nay luôn giữ thái độ trung lập, không đắc tội hai bên. Nhưng Phong Uyên lại nắm được báu vật quý giá nhất trong lòng ông ta.

Nói ra cũng là một thủ đoạn quỷ quyệt, báu vật duy nhất trong lòng lão tướng quân chính là đứa cháu gái mồ côi cha từ trong bụng mẹ của đứa con trai độc nhất đã mất. Sau khi người già ra đi chẳng còn gì đáng bận tâm, chỉ trừ cô cháu gái bảo bối của ông ta.

Phong Uyên có tài khiến nữ nhân kia trong vòng một tháng ngắn ngủi đã nảy sinh tình cảm sâu đậm, cùng hắn ta lén lút định ước trọn đời. Lão tướng quân tức giận thì tức giận, nhưng đứa cháu gái ông ta đã trao thân gửi phận rồi.

Dù trong lòng bất mãn, lão tướng quân hiểu rõ rằng nếu Phong Uyên sụp đổ, đời cháu gái ông coi như chấm hết. Nàng ta chưa xuất giá đã mất đi trinh tiết, sau này làm sao có thể lấy phu quân? Nếu còn cha, có lẽ có thể kén rể cho nàng ta, nhưng nàng ta chỉ còn mỗi gia gia. Gia gia mất rồi, chẳng phải nàng ta sẽ bị người ta chiếm đoạt hết sao? Nếu nàng ta có thể trở thành người hoàng tộc, chỉ cần dựa vào những thuộc hạ cũ của ông ta, ủng hộ cháu gái ông ta trở thành Hoàng hậu, thì đó chẳng phải là phú quý tột cùng sao?

Phú quý cầu trong hiểm nguy.

Khi phú quý bày ra trước mắt đủ sức cám dỗ, người ta sẽ liều lĩnh.

Cùng lúc Đại Yến Hoàng Gia đang diễn ra, trong Thái Cực Điện, Hoàng đế và Hoàng hậu đang bị cấm vệ quân chĩa vũ kiếm vào. Tiểu công chúa do Hoàng hậu sinh ra khóc thảm thiết, còn người ca ca ruột của nàng ta thì ngực đã nở một đóa máu tươi, đôi mắt vô hồn ngã xuống vũng máu.

"Hoàng huynh, huynh đừng như vậy... huynh đừng như vậy..." Tiểu công chúa đã sợ đến mức tè ra quần.

Sau khi Phong Hách nắm quyền, Hoàng hậu kinh hãi lo lắng. Bà ta từng mất một hoàng tử trưởng thành từ sớm, thực sự đã sợ hãi. Để bảo toàn đôi con trai gái, bà ta giữ cả hai bên mình. Nào ngờ khi có kẻ làm phản, đây lại là lúc cả nhà bị tóm gọn.

"Ngọc Phách cần cẩn thận, đao kiếm không có mắt, nếu động đậy lung tung, e rằng khó giữ tính mạng." Phong Uyên cười nói với Ngọc Phách công chúa như vậy. Hắn bắt đầu hiểu vì sao Phong Hách luôn mỉm cười, muốn làm gì thì làm, chẳng phải rất khoái trá sao.

Năm xưa, hắn ta bị đày vào Di Viên. Người muội muội cùng mẹ cùng cha là Ngọc Quân tuy không theo vào Di Viên, nhưng lại bị ghẻ lạnh, không ít lần chịu sự chèn ép của Ngọc Phách. Cuối cùng nàng ta phải gả xa, đến nay vẫn không thể gặp mặt, nghe nói cuộc sống cũng không tốt. Dựa vào đâu mà Ngọc Phách lại được ở lại trong cung hưởng mọi vinh hoa phú quý?

"Ngươi đừng làm hại nàng! Hoàng đế, Hoàng đế, người hãy thuận theo hắn đi, đã không thể cứu vãn được nữa rồi Hoàng đế!" Hoàng hậu vừa tận mắt chứng kiến con trai mình chết trước mắt, giờ đây bà ta chỉ còn lại một đứa con gái, dù thế nào cũng phải bảo vệ lấy nó.

"Nghiệt... nghiệt chướng!" Hoàng đế chỉ vào mũi Phong Uyên, tức đến mức ho sặc sụa, suýt chút nữa không thở nổi.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...