Chương 145: Hỉ Phục (ân ái trước gương h)
Trong bồn tắm, Vân Hi bị Phong Hách đòi hỏi ba lần liền, cả người mềm nhũn được hắn bế về phòng tắm. Hắn tự tay lau khô tóc cho Vân Hi, còn nàng lười biếng nằm úp sấp trên đùi hắn, mặc kệ hắn làm gì.
Phong Hách rất chú trọng nghi thức. Hai người một lần nữa khoác lên mình bộ hỉ phục. Vân Hi vẫn còn mơ hồ không hiểu thì Phong Hách ghé sát tai nàng, giọng trầm thấp mê hoặc nói: "Bổn vương muốn làm Vương phi, làm Vương phi trong bộ hỉ phục."
Phong Hách trong chuyện chăn gối vốn luôn phóng khoáng. Trước đây, khi mối quan hệ giữa hai người chỉ là giao dịch, đôi khi hắn sẽ bắt nàng mặc hí phục, chơi trò công tử bột trêu ghẹo đào hát, hoặc bắt nàng mặc trang phục nha hoàn, diễn cảnh ác bá công tử ức hiếp nha hoàn. Hắn từng nói từ trước, rằng một ngày nào đó nhất định phải thử cảnh tân hôn phu quân làm tiểu nương tử. Thuở ấy, không có tình cảm làm nền tảng, Vân Hi chỉ thấy hắn thật vặn vẹo, đáng ghét. Giờ hồi tưởng lại, lại thấy có chút thú vị khó tả.
"Khanh Khanh không biết cảnh này ta đã tưởng tượng bao nhiêu lần rồi." Hắn ghé sát lại gần Vân Hi, thưởng thức dáng vẻ của nàng lúc này. Lớp trang điểm tân nương mặc dù đậm nét, nhưng sau khi tắm rửa, nàng lại trở về vẻ thanh lệ đáng yêu vốn có. Phong Hách yêu nhất chính là dáng vẻ này của nàng.
"Khanh Khanh đẹp như vậy, bổn vương hận không thể khiến những người khác đều biến mất, để ta có thể độc chiếm vẻ đẹp này." Phong Hách nhẹ nhàng vuốt ve khuôn mặt Vân Hi một lúc, trong ánh mắt tràn đầy thâm tình quyến luyến. Rõ ràng những chuyện xấu hổ hơn cũng đã làm rồi nhưng lúc này Vân Hi lại bị hắn nhìn đến nóng bừng cả mặt.
Phong Hách đi đến bên bàn, trên đó chỉ còn lại một đôi chén rượu vàng và vò Nữ Nhi Hồng của Vân Hi. Phong Hách cẩn thận gõ vỡ lớp đất phong, sau đó lau sạch miệng vò. Hắn không cầm chén rượu, mà trực tiếp xách vò rượu đến bên giường gỗ. Mặt Vân Hi đỏ bừng ngồi xổm bên giường, rượu còn chưa uống, trông đã có vẻ hơi say.
"Đến đây, uống rượu giao bôi." Phong Hách ngồi xuống bên cạnh nàng.
Vân Hi nhìn Phong Hách không thấy hắn cầm chén, còn tưởng hắn quên, định xuống giường lấy. Nàng vừa mới đứng dậy đã bị Phong Hách ôm vào lòng, ngồi trên đùi hắn.
Phong Hách ngậm rượu trực tiếp từ vò, sau đó ghé môi vào môi anh đào của Vân Hi. Vân Hi còn chưa kịp phản ứng, rượu đã được mớm vào miệng nàng.
Vân Hi mở to mắt. Sau khi Phong Hách mớm xong ngụm đầu tiên, lập tức lại mớm ngụm thứ hai. Loại rượu ủ hai mươi hai năm này khác hẳn rượu bình thường. Dù Vân Hi giống mẹ, có tửu lượng trời phú cũng cảm thấy hơi nóng bừng mặt.
Phong Hách cúi đầu nhìn nàng, đôi mắt mê hoặc không ngừng trêu ghẹo Vân Hi. Mi mắt hắn dài và cong vút, khi ghé sát còn có thể chạm vào nàng, tạo nên cảm giác ngứa ngáy xao xuyến.
"Biết chưa? Đến lượt Khanh Khanh rồi." Giọng Phong Hách quyến luyến như tơ, luồn vào lòng Vân Hi như một cái móc nhỏ khẽ kéo từng chút một. Dưới ánh mắt khuyến khích của hắn, Vân Hi nhấp một ngụm rượu, rồi ghé môi vào miệng hắn, từng ngụm từng ngụm đút cho hắn. Hai người đều cảm thấy nóng bừng. Nửa vò rượu được chuyền qua chuyền lại, cả hai đều nóng ran. Phong Hách kéo tấm lụa đỏ đầu giường ra, phía sau hiện ra một tấm gương sáng choang.
Bình luận