Chương 144: Hồ Tắm (h)
Ăn no mắt lim dim, sau một ngày bận rộn, Vân Hi đã thấm mệt. Trong phòng ngủ chính của Phong Hách có một hồ tắm bán lộ thiên bằng bạch ngọc, dẫn nước suối nóng trên núi về, xung quanh còn có giả sơn tạo cảnh, rất có lợi cho sức khỏe và tinh thần. Trước đây, cứ đến ngày rằm, Phong Hách đều cho nàng ngâm mình trong đó khoảng một nén hương.
Dưới sự phục vụ của Đông Vũ, Vân Hi cởi bỏ y phục. Sự xa hoa của Nhạn Vương phủ không phải là chuyện ngày một ngày hai. Cả phủ cứ mười bước lại có một chiếc đèn lồng lục giác bằng lưu ly. Đêm nay, phủ lại càng thêm hân hoan, đèn đuốc sáng trưng như ban ngày.
Dưới ánh trăng và ánh đèn lồng, làn da Vân Hi trắng hơn tuyết, rạng rỡ sánh cùng nhật nguyệt.
Vân Hi bước vào trong hồ, thoải mái thở dài. Đúng lúc nàng nhắm mắt lại, mơ màng muốn ngủ thì các thị nữ tự giác lui xuống.
Y phục trên người Phong Hách từng chiếc một rơi xuống theo mỗi bước chân của hắn. Hắn luyện võ lâu năm, từ lâu đã quen với việc đi đứng không tiếng động. Khi hắn bước đến bên hồ, trước mắt là cảnh mỹ nhân hải đường xuân ngủ. Trong lòng Phong Hách tràn đầy thỏa mãn, hắn ngồi xổm xuống trước mặt nàng.
Vân Hi đang nằm úp sấp bên thành bồn tắm, ý thức đã phiêu diêu. Đột nhiên, đỉnh đầu tối sầm lại. Vân Hi ngẩng đầu lên, động tác này khiến Phong Hách giật mình. Trên người Phong Hách không một mảnh vải che thân, một bộ phận nào đó đã sẵn sàng hành động, nằm ngay trước mắt nàng.
Thoạt nhìn, thực sự khá kinh ngạc.
Giọng Vân Hi vẫn còn mang theo sự nũng nịu của người đang buồn ngủ, "Chàng đến rồi à!" Giọng nói mềm mại đặc trưng của nữ nhân Giang Nam càng làm phản ứng sinh lý của Phong Hach thêm rõ rệt. Hắn cứ thế dang rộng hai chân, dương vật hướng thẳng vào mặt Vân Hi, hung hãn xoay tròn trong không khí.
Đã ở bên nhau lâu như vậy, Vân Hi cũng không còn cảm thấy xấu hổ vì điều này. Vân Hi vốc một vốc nước, tưới lên dương vật đang hưng phấn kia, sau đó dùng đôi tay mềm mại bắt đầu xoa bóp, chà rửa. Trong nước có mùi hương thoang thoảng của cánh hoa, khiến bộ phận thô ráp nhất của người đàn ông được nàng rửa sạch thơm lừng.
Nàng dùng cả hai tay, nắm lấy dương vật thô lớn của Phong Hách, những ngón tay linh hoạt nhẹ nhàng xoa bóp hai túi tinh to lớn. Sau đó, nàng vuốt dọc thân dương vật gân guốc, men theo những đường gân, ngón tay ngọc ngà của nàng nghịch ngợm xoay tròn trên quy đầu, cuối cùng dùng đầu ngón tay khẽ véo vào lỗ sáo đã rỉ ra chút dịch tiền liệt tuyến.
Phong Hách khẽ thở dốc, nhưng không ngăn cản Vân Hi. Giọng hắn hơi bất lực, "Gan lớn thật."
"Ai bảo thiếp là Nhạn Vương phi chứ?" Vân Hi cười duyên, ánh mắt lấp lánh ý cười.
Những lời nói của Vân Hi khiến lòng Phong Hách mềm nhũn.
"Phu quân." Nàng nằm sấp giữa hai chân hắn, nghiêng mặt ngước lên, đôi mắt chứa đựng dãy ngân hà vô tận, trong khoảnh khắc đã thắp sáng cả thế giới của hắn.
"Khanh khanh, nàng có yêu ta không?" Nếu là trước đây, hắn chẳng thể thốt ra lời này, nhưng giờ phút này, hắn chỉ muốn nghe nàng nói.
Bình luận