Chương 138: Châm Biếm
Sau khi gặp lại Phong Hách còn điều gì mà Phong Uyên chưa hiểu rõ sao?
Vân Hi vẫn còn sống! Hắn ta bị lừa rồi, bao nhiêu đau khổ những ngày qua giờ nghĩ lại chẳng khác nào một trò cười. Chắc hẳn, Phong Hách đã cười nhạo hắn ta không biết bao nhiêu lần trong lòng rồi. Cũng phải, Phong Hách đối với Vân Hi là thật sự là si mê. Nếu Vân Hi chết, thì hắn ta căn bản sẽ không bao giờ thành thân.
Sở dĩ Phong Uyên ban đầu tin chắc rằng Vân Hi đã chết là vì sự trầm lặng hoàn toàn của Phong Hahs. Hắn ta cứ tưởng Phong Hách vì đau buồn mất đi người yêu mà mất hết ý chí tranh đấu. Vạn vật trong trời đất, cái cứng dễ gãy, cái mềm dẻo dai, vật này khắc chế vật kia. Kẻ tàn nhẫn như Phong Hách, tưởng chừng không có nhược điểm nhưng thực ra lại có một tử huyệt không ai biết.
Tuy Phong Uyên không bằng Phong Hách nhưng trước khi bị giam lỏng cũng có tiếng là hiền đức. Sau khi ra khỏi Di Viên, hắn ta cũng gây dựng được chút thế lực. Khi thật sự dụng tâm điều tra, hắn ta phát hiện ra mấy bộ hài cốt cháy đen sau vụ cháy Đông Cung đều là tử tù từ ngục hình. Mấy cung nữ ở lại tẩm điện hầu hạ Vân Hi đều đã được mua chuộc và đưa ra khỏi cung.
Phong Uyên điều tra ra được cả việc Hoài Nguyên quận chúa ban đầu định giết người diệt khẩu, giờ nghĩ lại vẫn còn sợ hãi. Chỉ thiếu chút nữa thôi, hắn ta và Vân Hi đã thật sự âm dương cách biệt.
Lúc này Phong Uyên mới hoàn toàn tỉnh ngộ, hắn ta vĩnh viễn chậm hơn Phong Hách một bước. Hắn ta cứ tưởng cuối cùng mình cũng có một lần thắng được Phong Hách nhưng thực ra hắn ta chỉ bị Phong Hách đùa giỡn, bị hắn đóng đinh thật chặt lên tường sỉ nhục.
Phong Hách lấy việc ngủ với người nữ nhân của hắn ta làm cái giá để hắn ta ra khỏi Di Viên, rồi lại lấy đủ mọi danh nghĩa để tiếp cận Vân Hi phong hắn ta làm vương, cho hắn ta lập phủ, cho hắn ta vào triều, từng bước, từng chút một, cướp đi người nữ nhân vốn thuộc về hắn ta.
Hắn ta cố ý tạo ra sự ngăn cách giữa hai người, thậm chí còn nhét người lên giường của hắn ta, từng chút một cướp đi Vân Hi mà giờ đây, Vân Hi đã hoàn toàn bị hắn xóa sổ. Hiện tại, người tồn tại là Vân Nhị tiểu thư Vân Khanh không thể chê vào đâu được.
"Khốn kiếp!" Phong Uyên tức giận đấm mạnh vào cây cột. Cú đấm này hắn ta dùng hết sức, mạnh đến nỗi bàn tay đã rướm máu.
Từ khi tan triều, Phong Uyên đã bị cấm túc trong Đông Cung, mọi tin tức đều do các mưu sĩ bên ngoài liều chết mang vào cho hắn ta. Hắn ta có cảm giác rằng, những thông tin này vốn dĩ là do Phong Hách cố ý cho người mang vào cho hắn.
Hắn ta đã hoàn toàn bị Phong Hách đùa bỡn trong lòng bàn tay, không có chút khả năng chống cự nào.
"Lại đang nổi cơn thịnh nộ gì vậy?" Lúc này Vân Nghi hoàn toàn không còn ý định vòng vo với hắn ta nữa. Nếu không phải Đông Cung bị phong tỏa, nàng ta đã chẳng mất công đến đây.
"Sao lại thế này? Vừa nãy Xảo Tâm định đi Nội Vụ Phủ lấy tấm rèm thêu đã làm xong, nhưng lại bị một đám chó nô tài chặn ở cổng lớn. Rốt cuộc là sao?" Vân Nghi liên tục hỏi hai lần "rốt cuộc là sao", vẻ lo lắng hiện rõ trên mặt.
Hoài Nguyên quận chúa xưa nay có chuyện gì cũng không giấu con gái. Chuyện nhà đã đầu quân cho Phong Uyên, định một lần nhổ bỏ Phong Hách nàng ta cũng có nghe phong thanh. Giờ Đông Cung bị phong tỏa, trong lòng nàng ta có một dự cảm cực kỳ xấu.
"Chẳng phải là muốn hỏi Phong Hách có chết hay không sao?" Phong Uyên khẽ cười nhạt, "Phải, hắn ta không những không chết mà còn lành lặn không sao cả, khỏe mạnh như chưa từng bị thương. Chúng ta đều bị hắn ta đùa giỡn, giờ hắn ta đang 'bắt rùa trong vò' đó!"Tất cả những kẻ từng mưu đồ đoạt quyền trong lúc hắn ta ẩn mình đều đang sợ hãi, Phong Uyên nhận ra mình cũng không ngoại lệ. Giờ hắn ta đã bị nhốt trong Đông Cung, hắn ta không thể ngồi yên chờ chết.
"Không phải ngươi nói đã thành công rồi sao? Không phải nói hắn ta bị thương rất nặng sao? Rốt cuộc ngươi và hắn ta có chuyện gì?""Vân Nghi dù sao cũng là một tài nữ nổi tiếng, khả năng quan sát thế sự, suy luận nhân quả nàng ta vẫn có. Từ sau ngày Đông Cung cháy lớn, trong lòng nàng ta luôn nghi hoặc. Biểu hiện của Phong Hách ngày hôm đó quá bất thường, khiến trong lòng nàng ta nảy sinh phỏng đoán.
Mọi người vẫn luôn suy đoán vì sao Phong Hách lại đưa Phong Uyên lên ngôi.
Có người nói là vì thấy Phong Uyên có bối cảnh tương tự hắn, có người nói là Phong Hách cố ý muốn chọc tức đương kim thánh thượng, cũng có người suy đoán hắn có mưu đồ. Những suy nghĩ này đều có khả năng riêng, nhưng Vân Nghi cảm thấy mình sắp nhìn thấu sự thật rồi và sự thật đó thật đơn giản nhưng cũng thật đáng sợ.
Phong Uyên và Phong Hách không giống kẻ thù chính trị.
Nói thẳng ra, Phong Hách căn bản không hề coi trọng Phong Uyên. Bọn họ lại giống như tình địch hơn.
"Chẳng phải ngươi đã biết cả rồi sao?" Phong Uyên cũng chẳng buồn che giấu. Dù có tệ đến mấy thì Vân Nghi cũng sẽ không nói ra, bởi nàng ta quá sĩ diện. Lý do kinh khủng này, nàng ta chỉ muốn chôn chặt trong lòng. Về điểm này, Phong Uyên quả nhiên không nhìn lầm Vân Nghi.
Vân Nghi trông như vừa bị ép nuốt một ngụm nước cống thiu, nhưng nàng ta không hỏi thêm. Nàng ta chỉ hỏi: "Ngươi có tính toán gì?"
Phong Uyên cười lạnh: "Có thể tính toán gì nữa? Giờ đây không phải hắn ta chết thì là ta chết. Nếu ta ngã xuống, các ngươi cũng không ai thoát được. Ngươi nghĩ sao? Hắn ta còn có thể tha cho ngươi vì ngươi là biểu muội của thê tử hắn ta sao?"
Phải rồi, cùng lắm thì cá chết lưới rách. Dù sao, ngay khoảnh khắc bước vào Di Viên, hắn ta đã mất trắng rồi...
Không, lúc đó hắn ta vẫn còn có Vân Hi.
Giờ đây ngay cả Vân Hi cũng bị Phong Hách cướp đi.
Hắn ta chỉ còn cách liều mạng tranh đấu!
Nếu thắng, hắn ta có thể tìm lại Vân Hi bọn họ vẫn có thể quay về như trước!
Bình luận