Chương 136: Khuê Phòng (h)
"Sao thế? Cười đến mức mặt sắp nở hoa rồi kìa." Phong Hách nói với giọng có chút ghen tuông.
Vân Hi thừa hiểu tính nết của hắn, giờ đây nàng vô cùng may mắn, bởi lẽ trước khi gặp cha mẹ, nàng đã bày tỏ lòng mình với Phong Hách. Nếu không làm vậy, chắc chắn giờ đây lòng nàng sẽ tràn đầy áy náy.
"Xích Dương." Vân Hi kéo tay áo Phong Hách, "Thiếp rất vui vì đã gặp chàng. Mẹ thiếp hồi nhỏ luôn nói, một ngày nào đó, thiếp sẽ gặp được một phu quân yêu thương mình. Thực ra thiếp không tin đâu, cho đến khi có chàng, thiếp mới biết mẹ thiếp không hề nói bừa." Vân Hi muốn cảm ơn hắn nhưng nàng biết Phong Hách ghét nhất là nàng cảm ơn, nếu muốn bày tỏ lòng biết ơn, có rất nhiều cách khác.
Chẳng hạn như nói những lời hắn thích nghe.
Bản thân Phong Hách không phải là người hay treo chữ tình, chữ yêu trên miệng nhưng hắn lại rất mong được nhận tình cảm và cũng rất thích nghe nàng nói lời yêu. Khi ở trên giường, hắn thường trêu chọc ép nàng nói ra những lời thẹn thùng để thỏa mãn khao khát trong lòng.
Ánh mắt Phong Hách dịu đi nhiều, đáy lòng mềm mại hẳn.
"Thiếp thích chàng lắm!" Vân Hi vòng tay ôm lấy cổ Phong Hách, chiều cao hai người có chút chênh lệch, nàng phải kiễng chân còn Phong Hách thì phải hơi cúi người xuống.
Câu nói này còn hơn cả những gì Phong Hách tưởng tượng, dường như hắn có thể nghe thấy tiếng xuân về, những âm thanh nhỏ bé của hoa nở trong không khí, hắn bị sự hạnh phúc bất ngờ bao trùm.
"Miệng ngọt thế, bôi mật à?" Giọng Phong Hách khàn đặc, kìm nén cảm xúc mãnh liệt, trời mới biết hắn đã chờ câu này bao lâu, chờ đến mức tim đau nhói, nhưng hắn không thể thể hiện ra. Bởi vì hắn là Cửu Thiên Tuế phải đứng ở nơi vạn người ngưỡng mộ, không thể có bất kỳ yếu điểm nào, không thể lộ ra chút yếu mềm nào.
"Ừm, bôi rồi, chàng muốn nếm thử không?" Vân Hi mỉm cười nói.
Trước người nam nhân mình yêu, nàng như một cô gái nhỏ hay làm nũng, đôi môi đỏ mọng khẽ áp lên.
Dù hai người đã trao nhau hàng vạn nụ hôn nhưng chưa lần nào mãnh liệt như lần này. Sự chủ động, nhiệt tình, táo bạo cùng tình ý nàng thể hiện đã khiến Phong Hách say đắm. Ước nguyện khó thành bao năm cuối cùng cũng được đền đáp, nỗi gian truân giữa chừng đó nào ai hay?
Mọi nỗi sợ hãi, mọi điều lo lắng trong lòng hắn đều vì nàng mà gạt bỏ từng chút một, mở ra một con đường bằng phẳng. Còn điều nàng cần làm thì lại thật đơn giản.
Vân Hi táo bạo dùng chiếc lưỡi mềm mại của mình lướt nhẹ theo đường môi hắn, Phong Hách tận hưởng sự chủ động của nàng và khi nàng cố gắng cạy mở đôi môi hắn, hắn cũng phối hợp theo. Chiếc lưỡi hồng hào mềm mại luồn vào miệng Phong Hách vụng về quấn lấy lưỡi hắn quấn quýt không rời mút lấy đôi môi và đầu lưỡi hắn cảm nhận hơi thở độc đáo, thanh khiết từ cơ thể hắn.
Vân Hi vịn lấy vai hắn, một tay không an phận luồn vào trong áo Phong Hách, đặt lên vòm ngực rộng lớn của hắn. Phong Hách khẽ rên một tiếng, đầu lưỡi bị nàng quấn ra, quấn quýt với nàng trong không khí lạnh. Tay Vân Hi tiếp tục luồn vào vạt áo trong, nhẹ nhàng trêu chọc trên ngực hắn cuối cùng véo nhẹ một bên nhũ hoa.
Bình luận