Chương 134: Đốt Nhà
Vào đến sảnh đường, Lam Nghi Dĩnh dần lấy lại tỉnh táo khỏi niềm vui trùng phùng. Bà mời con gái và chàng rể tương lai ngồi xuống, rồi sai người dọn một bàn tiệc thịnh soạn toàn những món Giang Nam mà Vân Hi yêu thích nhất. Ánh mắt Lam Nghi Dĩnh trìu mến không rời khỏi con gái, ngay cả khóe mắt cũng chẳng liếc nhìn phu quân của mình cho đến lúc này bà mới thực sự nhìn thẳng vào Phong Hách.
Phong Hách không hề trách cứ Lam Nghi Dĩnh, người nữ nhân này đã sinh ra Vân Hi, có lẽ cũng là người duy nhất trên đời mà hắn kính trọng. Nhan sắc của Lam Nghi Dĩnh và Vân Hi giống nhau đến tám phần. Dường như Phong Hách có thể nhìn xuyên qua người nữ nhân nhỏ nhắn ấy mà thấy được dáng vẻ Vân Hi mười, hai mươi năm sau: vẫn là một giai nhân tuyệt thế, dáng vẻ đó khiến hắn vô cùng hài lòng.
""oàn là những món ăn nhà làm, không biết Vương gia có hợp khẩu vị không. Nếu có gì sơ suất, xin Vương gia rộng lòng tha thứ." Khóe mắt Lam Nghi Dĩnh vẫn còn đọng lệ, lời nói có chút nghẹn ngào.
Dù nói là món ăn nhà làm, nhưng đó không phải là thứ mà gia đình bình thường có thể ăn được. Giang Nam là vùng đất trù phú có nhiều món hải sản tươi sống. Những con cá đó được thương đội của Lam gia vận chuyển về kinh thành bằng những chum nước lớn.
Vân Hi lặng lẽ tìm tay Phong Hách dưới gầm bàn, nàng không khỏi lo lắng Phong Hách sẽ không quen với bầu không khí này, bởi dù đi đến đâu, mọi người đều e sợ hắn nào có ai dùng giọng điệu bình thường như vậy mà nói chuyện. Hơn nữa, Lam Nghi Dĩnh còn có chút ý vị của mẹ vợ nhìn con rể, ánh mắt bà dò xét Phong Hách khiến da đầu Vân Hi có chút tê dại.
Tuy nhiên, phản ứng của Phong Hách lại thân thiện hơn nhiều so với tưởng tượng của Vân Hi.
"Sau này đều là người một nhà, phu nhân không cần câu nệ lễ tiết. Những món này rất ngon, Khanh Khanh thích ăn, bổn vương cũng sẽ ăn được." Nói xong, hắn chủ động gắp một miếng sủi cảo thanh đạm vào bát Lam Nghi Dĩnh, "Cảm ơn tấm lòng của phu nhân, phu nhân ăn nhiều chút."
Sau khi Phong Hách gắp miếng đầu tiên, bốn người cũng dùng bữa như một gia đình bình thường.
Bàn ăn trong cung điện luôn lạnh lẽo, ăn không nói, ngủ không lời. Vân nhị gia lớn lên trong Hầu phủ, lại là con thứ, nên trên bàn ăn cũng không nói nhiều. Lam Nghi Dĩnh lại xuất thân từ nhà buôn, những người buôn bán thường thích bàn chuyện làm ăn trên bàn ăn, một tập tục bị những gia đình quyền quý khinh thường.
Vân Hi ở phương diện này lại học được từ Lam Nghi Dĩnh. Mẹ con họ bình thường ít có cơ hội gặp mặt, nhưng chỉ cần gặp nhau là sẽ không kìm được mà nói thêm vài câu.
Thường lệ, Lam Nghi Dĩnh ân cần hỏi han, Vân Hi tỉ mỉ đáp lời, rồi lại quay sang hỏi về sức khỏe của mẹ.
"Mẹ và cha con đều khỏe, mọi thứ đều tốt đẹp. Tất cả là nhờ Vương gia, giờ đây đã tách khỏi cái nhà toàn những kẻ lòng dạ đen tối kia, không còn sợ họ lại liên lụy chúng ta nữa rồi." Lam Nghi Dĩnh oán hận Hầu phủ rất sâu, ông bà thông gia bất công, huynh trưởng và tẩu tẩu tham lam vô tình, những điều đó bà đều có thể nhẫn nhịn, phàm là chuyện gì có thể dùng tiền giải quyết, bà đều không tiếc nhưng họ không nên ức hiếp con gái bà.
Năm xưa Vân Hi thay gả, dường như đã khoét đi trái tim Lam Nghi Dĩnh. Sau này, khi Vân Hi rời khỏi Di Viên, Lam Nghi Dĩnh càng dốc hết sức ủng hộ Phong Uyên, có thể nói là từ cái túi tiền của Hầu phủ đã biến thành cái túi tiền chung của Hầu phủ và Phong Uyên.
Mặc dù Phong Uyên coi thường mối hôn sự này nhưng khi dùng tiền của Lam gia thì không hề nương tay. Hắn ta có thể nuôi nhiều môn khách, nhiều người tài ba dị sĩ như vậy để ám sát Phong Hách tất cả đều có sự hỗ trợ từ Lam gia.
Những kẻ này lòng tham không đáy, lợi dụng sản nghiệp của Lam gia đã thành thói quen nhưng lại không biết đối xử tử tế với Vân Hi, đúng là mang ý nghĩ vắt chanh bỏ vỏ tận diệt nguồn lợi.
Dân không đấu lại quan, Lam Nghi Dĩnh muốn thoát thân không phải là chuyện dễ dàng. May mắn có sự hiện diện của Phong Hách điều này mới giúp bà hoàn toàn rời khỏi Hầu phủ.
Chỉ cần Hầu phủ đối xử với Vân Hi tốt hơn một chút, Lam Nghi Dĩnh cũng sẽ không đến nỗi tuyệt tình như vậy. Nhưng trước là Hầu phủ khiến Vân Hi giả chết, sau là Hoài Nguyên quận chúa có ý đồ lấy mạng Vân Hi, Lam Nghi Dĩnh đây là không còn chút tình nghĩa nào nữa. Trước khi rời Hầu phủ, bà đã thu hồi lại tất cả các cửa hàng do bà mang đến, tất cả những người Hầu phủ cài cắm đều bị loại bỏ sạch không còn một ai. Ngay cả đồ dùng vàng bạc, nếu dùng được thì mang đi, không dùng được thì hủy bỏ.
Cái phủ mà Hoài Nguyên xây trong viện của của ông ta đều dùng loại gỗ tốt do bà mang đến, bà cũng phóng một mồi lửa đốt cháy, cái cảm giác đó thực sự hả hê.
Vân Hi lắng nghe mẹ kể lại việc Phong Hách đã phái cả một đội Yên Ẩn đến tận nhà, chống lưng cho bà kể đến mức mày râu hớn hở. Nàng siết chặt bàn tay đang giao nhau với Phong Hách dưới gầm bàn, khẽ véo ngón tay hắn đầy thân mật, lòng tràn ngập sự cảm kích.
Bình luận