🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 133: Cha Mẹ

Xe ngựa phi nhanh trên đường lộ không chút trở ngại nào khi băng qua cổng kinh thành và tiến vào Thượng Dương Ngũ Nhai – con phố mà các vương công quý tộc yêu thích nhất. Cuối con phố này, khuôn viên rộng lớn nhất chính là Nhạn Vương phủ. Thế nhưng, xe ngựa lại không dừng ở đó mà rẽ trái tại hai con phố trước, rồi dừng lại trước một tòa nhà tráng lệ, uy nghiêm.

Vân Hi khá quen thuộc với những con phố ở Thượng Dương, vậy nên khi nàng bước xuống xe, lòng nàng không khỏi ngạc nhiên. Dù có đôi chút khác biệt so với ký ức, nhưng nàng nhớ rất rõ: đây chính là nơi mẹ nàng đã mua sắm trước khi thành thân và khi mẹ nàng xuất giá, nó được dùng làm của hồi môn mang về Vân phủ.

Tòa nhà này có vị trí quá đắc địa, đến nỗi Vân lão gia và Hoài Nguyên quận chúa đã thèm muốn từ lâu. Họ thậm chí còn ngỏ ý muốn đòi, hy vọng nó sẽ được ghi vào danh sách của hồi môn của Vân Nghi. Lam Nghi Dĩnh, người vốn nhu mì vì phu quân và con gái, thường đồng ý với những gì có thể giải quyết bằng tiền bạc. Nhưng tòa nhà này không chỉ có giá trị cao mà còn chứa đựng tình cảm sâu sắc của Lam thị dành cho cô con gái. Cuối cùng, để hóa giải tranh chấp, Lam Nghi Dĩnh đã thêm năm ngàn lượng vàng vào danh sách của hồi môn của Vân Nghi như một món quà thêm.

Vân Hi ngẩng đầu nhìn tấm biển, tấm biển đã được đổi từ Dĩnh Viên thành Vân Phủ. Nàng vô thức che miệng, rồi đối mặt với ánh mắt đầy tình cảm của Phong Hách.

Phong Hách gật đầu, giọng hắn trầm thấp khàn khàn: "Bổn vương biết Hi Hi yêu thương gia đình mình đến nhường nào, sao có thể để Hi Hi trở thành con gái nhà người khác?" Nói đến đây, trong lòng Phong Hách có chút không vui: "Cũng chẳng biết Hi Hi nghĩ gì về bổn vương."

Vân Hi định nói vài lời ngọt ngào để dỗ dành hắn nhưng sự chú ý của nàng lại bị xao động từ phía sau cánh cửa thu hút.

"Đến rồi sao? Đến rồi sao?"

"Ôi con à, từ từ thôi..."

Từ phía sau cánh cửa truyền đến giọng nói quen thuộc nhất của Vân Hi. Nước mắt nàng đọng lại không nhúc nhích chỉ cảm thấy mình như đang ở trong một giấc mộng huyễn hoặc. Nàng sợ rằng chỉ cần mình cử động, giấc mơ sẽ tan biến.

Cánh cửa mở ra, cảnh tượng bên trong dần hiện rõ.

"Phu nhân đây là không chờ được nhị tiểu thư trở về rồi." Giọng của Lạc tổng quản vẫn như trong ký ức, vang dội và tràn đầy tiếng cười. Lẽ ra Lạc tổng quản phải ra đón, nhưng Lam Nghi Dĩnh thực sự đã không thể chờ thêm được nữa.

Kế hoạch của Phong Hách đã bắt đầu từ rất lâu. Phủ đã được sửa sang, đồ đạc cũng đầy đủ. Hai phu thê bọn họ đã quá thất vọng với Hầu phủ nên chỉ mang theo tư trang cá nhân và rời khỏi Hầu phủ mà không chút luyến tiếc, chuyển đến phủ này.

Từ sáng sớm, Lam Nghi Dĩnh đã sai người gác cổng đợi ở cửa. Khi người gác cổng vừa báo là nhìn thấy bóng xe ngựa, bà đã vội vã chạy ra. Vân nhị gia vốn luôn chiều chuộng thê tử của mình chỉ đành lắc đầu đuổi theo, lo lắng sợ thê tử của mình không cẩn thận sẽ bị ngã.

"Khanh Khanh, con của mẹ!" Lam Nghi Dĩnh vừa thấy Vân Hi đã ôm chặt lấy con gái.

Đã rất lâu rồi Vân Hi mới được gặp lại mẹ. Giờ đây, khi hội ngộ, nàng thực sự vui mừng khôn xiết.

"A nương, A nương..." Có mẹ bên cạnh, Vân Hi như một cô bé chịu tủi thân, ôm chặt lấy mẹ không buông, nước mắt lăn dài khỏi khóe mi.

Phong Hách đứng một bên nhìn, tay nắm chặt rồi lại buông, buông rồi lại nắm chặt tay. Hắn muốn vươn tay lau đi giọt lệ cho nàng, càng muốn ôm chặt nàng vào lòng, chỉ để nàng nhìn thấy mỗi mình hắn.

Phong Hách sớm đã nhận ra tình cảm của mình dành cho Vân Hi vừa sâu đậm lại vừa méo mó. Hắn thà rằng thế giới của nàng chỉ có mình anh, như vậy anh mới được thỏa mãn. Nhưng Vân Hi cần không chỉ có hắn và hắn chỉ có thể dần dần chấp nhận sự thật này.

Vân nhị gia đưa ánh mắt dò xét về phía Phong Hách.

Chàng trai trẻ mà cả triều đình đều khiếp sợ này, khi ở bên con gái ông, lại giống như một thanh niên tài tuấn bình thường, rất gần gũi, hoàn toàn khác xa những lời đồn đại.

Khi Phong Hách ngỏ ý cầu thân Vân Hi với hai người họ, họ thực sự đã rất ngạc nhiên nhưng những điều kiện mà Phong Hách đưa ra quá hấp dẫn, hơn nữa họ có thể cảm nhận được sự chân thành của hắn.

Khi Hầu phủ và Phong Uyên cấu kết với nhau, họ đã không còn chút hy vọng nào vào Phong Uyên nữa.

Mặc dù Phong Uyên đã lấy Vân Hi nhưng hắn ta luôn tỏ vẻ không ưa hai ông bà già này. Vì hạnh phúc của Vân Hi, họ đã nhẫn nhịn. Giờ đây, có thể lựa chọn, họ cũng sẵn lòng vứt bỏ những cái nhìn thế tục, lấy tương lai của con gái làm yếu tố cân nhắc hàng đầu.

Cửu Thiên Tuế thanh danh kém thì có sao? Chỉ cần là người có thể yêu thương, chiều chuộng Vân Hi, thì họ đều vô cùng trân quý.

"Có gì thì vào trong nói đi." Vân nhị gia đã cùng Lam Nghi Dĩnh đi khắp nơi, coi như là người từng trải, đã gặp đủ hạng người. Thế nhưng, một người mà chỉ riêng khí chất đã đủ khiến người ta rợn người như Phong Hách thì đây là lần đầu tiên ông được chính kiến.

"Có gì thì vào trong nói đi, ngoài cửa gió lớn." Vân nhị gia nhận ra ánh mắt Phong Hách nhìn thể mình mình mặc dù đang cười nhưng lại có chút âm trầm, lập tức lên tiếng cắt ngang cuộc trùng phùng cảm động giữa hai mẹ con.

Vân Hi lưu luyến buông Lam Nghi Dĩnh, nhưng ánh mắt nàng vẫn không thể rời khỏi khuôn mặt mẹ.

"Con chỉ lo nhìn mẹ, chẳng thấy cha đâu à?" Vân nhị gia có chút chạnh lòng.

"Mẹ đẹp hơn mà!" Vân Hi dù ngày thường có đoan trang tự trọng đến mấy, trước mặt cha mẹ vẫn chỉ là một cô bé hay làm nũng.

Nghe vậy, Vân nhị gia không kìm được cười, "Vương gia xem kìa, con bé này từ nhỏ đã biết chê bai cha mình rồi." Lời nói ra rất tự nhiên, thái độ vô cùng thân cận, nhưng Phong Hách lại chẳng hề khó chịu, trái lại còn bật cười thành tiếng một cách thật lòng.

"Tính cách tiểu nữ nhi như vậy, bổn vương rất thích."

Một chút căng thẳng len lỏi trong không khí cũng tan biến vào khoảnh khắc này. Ngay cả Cửu Thiên Tuế đương triều, khi gặp cha mẹ của nữ nhân mình yêu, chẳng phải cũng giống như một thiếu niên bình thường lo sợ nhạc phụ nhạc mẫu sẽ không chấp thuận sao.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...