🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 132: Yêu Mến

Sau khi giúp Vân Hi ăn mặc chỉnh tề, Phong Hách quay sang nàng, nói: "Đi thôi, cùng bổn vương đi bái kiến nhạc phụ nhạc mẫu."

Vân Hi nhớ lại chuyện "chỉ hươu bảo ngựa" mà Phong Hách đã kể, trong lòng cũng chuẩn bị sẵn sàng, nghĩ rằng hắn đã sắp xếp cho nàng một thân phận mới. Giờ đây, có lẽ hắn muốn đưa nàng đi gặp cha mẹ nuôi.

Lòng Vân Hi có chút buồn bã nhưng nàng không hề phản kháng. Hắn vốn bá đạo, dù nàng có phản đối hắn cũng chưa chắc đã nghe theo. Hơn nữa, chỉ riêng tình ý Phong Hách đã thể hiện suốt những ngày qua cũng đủ khiến nàng không nỡ làm trái ý hắn.

Dù sao, họ cũng sẽ cùng nhau đi hết cuộc đời chỉ là thân phận thay đổi thế này, sau này muốn ở cùng người thân sẽ khó khăn gấp bội.

Phong Hách nhận ra tâm trạng của Vân Hi, kể từ khi nàng lặng lẽ rời bỏ hắn, hắn càng quan tâm đến suy nghĩ của nàng, hận không thể chui vào đầu nàng để hiểu rõ ngàn vạn tâm tư ấy.

Lòng Phong Hách chợt dâng lên chút tủi thân, hắn là người đầu tiên bước ra khỏi lồng, Vân Hi theo sau, dù chậm hiểu đến mấy, nàng cũng nhận ra Phong Hách dường như đang có chút bực bội.

Bóng lưng Phong Hách nhìn như muốn từ chối mọi người từ ngàn dặm xa xôi, quanh thân như có bão tố vần vũ. Lúc này, chẳng ai muốn lại gần hắn chỉ có Vân Hi biết lúc này Phong Hách không cần gì khác chỉ cần sự gần gũi của nàng.

Vân Hi theo kịp bước chân Phong Hách, nắm lấy ống tay áo hắn. Bàn tay hắn khẽ nắm hờ, chờ nàng dùng những ngón tay thon trắng ấy tách nắm đấm của hắn ra rồi đan mười ngón tay vào nhau.

Quả nhiên, không có Cửu Thiên Tuế nào mà Vân Hi không dỗ dành được.

Vân Hi kéo tay Phong Hách đan mười ngón tay vào nhau. Ngay lập tức, khí thế hừng hực của hắn cũng dịu xuống, hắn khẽ nghiêng đầu, không nhìn mặt Vân Hi nhưng cũng không hất tay nàng ra.

Bàn tay còn lại của Vân Hi cũng nắm lấy tay hắn khẽ lay lay. Những đường nét căng thẳng trên mặt Phong Hách từ từ giãn ra, chỉ là hắn vẫn giữ vẻ không nói lời nào. Vân Hi thầm buồn cười cũng không vạch trần tâm tư nhỏ mọn của hắn.

Phong Hách nắm tay Vân Hi, cả hai cùng bước lên bậc thang.

Vân Hi biết đây chính là lúc trời quang mây tạnh. Khoảnh khắc Phong Hách cho phép nàng rời khỏi hầm ngầm, cánh cửa về sự biệt ly không lời ngày trước cũng coi như đã khép lại.

Bước ra khỏi hầm ngầm, Vân Hi vừa hay chạm mắt với một khuôn mặt của con báo đầy u oán. Nhìn kỹ hơn, vị trí của căn phòng tối không còn kín đáo nữa, cửa hang bị vuốt con báo đào thành một lỗ hổng. Sưu Sưu không ngừng dùng đầu cọ vào Vân Hi, tình cờ xua tan không ít nỗi bất an trong lòng nàng. Đã quá lâu không rời khỏi giới hạn Phong Hách đặt ra, Vân Hi nhận ra mình lại có chút không quen.

"Tiểu súc sinh!" Phong Hách mắng yêu một tiếng.

Đó là vì đối tượng bị mắng là Sưu Sưu, nếu là người hay vật khác, chắc chắn không chỉ là một tiếng mắng đơn thuần.

"Chàng đừng bắt nạt Sưu Sưu." Vân Hi không nhịn được lườm Phong Hách một cái.

"Hi Hi nàng có biết không, Sưu Sưu lớn lên thành một con báo oai phong lẫm liệt đó chính là nhờ cha nghiêm khắc mà sinh ra con giỏi giang. Nàng cứ thế này mãi, mẹ hiền thường sinh hư con đấy." Phong Hách đã có tâm trạng trêu đùa Vân Hi.

Vân Hi nghe vậy, vừa tức vừa buồn cười, "Chàng chỉ thích bắt nạt Sưu Sưu thôi, nói nhiều làm gì chứ?" Vân Hi xoa đầu Sưu Sưu nó lại muốn liếm nàng một cái.

"Không được liếm! Nương của ngươi chỉ có bổn vương được liếm!" Phong Hách trừng mắt nhìn Sưu Sưu. Sưu Sưu không cam tâm tình nguyện rụt lưỡi lại, trên mặt lộ rõ vẻ tủi thân vì một tấm chân tình bị trao nhầm.

Vân Hu thoáng chốc cạn lời chỉ thấy lời nói của Phong Hách có chỗ nào đó cũng sai mà cũng chỗ nào đó cũng đúng, mấy lần định phản bác, cuối cùng nàng quyết định ngậm miệng lại.

Không khí giữa hai người nhờ có Sưu Sưu xen vào mà dịu đi không ít. Khi bước ra khỏi nơi đây, Vân Hi mới xác định bên ngoài là ban ngày. Dưới sự giam cầm của Phong Hách, cảm nhận về thời gian của nàng trở nên mơ hồ, chỉ có thể áng chừng dựa vào lịch sinh hoạt và ba bữa ăn của hắn.

"Giờ là khi nào rồi?"

"Ngày mười sáu tháng hai." Phong Hách trả lời qua loa.

Lúc này Vân Hi mới biết hóa ra đã hai tháng trôi qua kể từ ngày nàng rời kinh.

Khi ra đi cảm xúc chưa sâu sắc nhưng giờ đây trong lòng lại có biết bao nhiêu cảm xúc.

Phong Hách nhận thấy tâm trạng Vân Hi chùng xuống, hắn khẽ thở dài, buông tay nàng ra rồi nâng niu ôm lấy khuôn mặt nàng, trán kề trán. Hắn rất yêu thích cử chỉ này, ngay cả khi ân ái cũng thường đặt trán tựa vào nàng. "Vân Hi nàng hãy tin ta một lần, hãy đi theo ta, ta sẽ hái cả sao trời cho nàng." Hắn khẽ thở dài, "Vân Hi, ta yêu nàng." Kể từ lần trước thốt ra lời yêu, hắn chưa bao giờ lặp lại điều ấy.

Vân Hi đã sớm chìm đắm trong lưới tình, chút sương mù cuối cùng trong lòng cũng tan biến vào khoảnh khắc này. "Thiếp tin chàng, thiếp cũng vậy." Giọng Vân Hi thì thầm nhỏ xíu, tiếng mèo con khóc còn lớn hơn nhưng Phong Hách vẫn nghe rõ mồn một. Tim hắn đập rộn ràng, niềm vui tràn ngập khắp cơ thể. Hắn không thể kìm nén thêm nữa, hắn nhấc bổng Vân Hi lên, ôm nàng xoay một vòng.

Ánh mắt hắn rực cháy, giọng nói ẩn chứa niềm vui khó nén: "Vân Hi, nàng tự nói đấy nhé, không được gạt ta đâu!"

Hắn đã cô độc bao năm, chưa từng thích ai bầu bạn cho đến khi gặp nàng. Hắn bắt đầu nảy sinh si niệm, việc không có được nàng gần như trở thành nỗi ám ảnh trong tâm trí. Giờ đây, cuối cùng hắn cũng đạt được ước nguyện, thực sự không gì có thể khiến hắn vui sướng hơn thế.

Vân Hi bị sự phấn khích của hắn lây nhiễm, nàng ôm lấy cổ hắn, nói: "Không gạt chàng đâu, từng lời đều là thật lòng."

Chút tủi thân còn sót lại trong lòng Phong Hách hoàn toàn tan biến, hắn đặt Vân Hy xuống, vẻ mặt có chút nôn nóng: "Đi, đưa nàng đi gặp nhạc phụ nhạc mẫu, nàng nhất định sẽ thích."

Cuối cùng, hộp điểm tâm và rượu ngon Phong Hách mang đến hầm ngầm lại nguyên vẹn được đưa lên xe ngựa.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...