🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 131: Rót Tinh (hơi h)

"Xích Dương, nếu có con, chàng có cho nó một danh phận không?" Vân Hi không cảm thấy mình bị giam trong hầm ngầm. Đôi khi, nàng lại thấy nơi đây như một tấm lưới an toàn, che chở nàng khỏi những khổ đau cuộc sống. Nàng chỉ cần sống trong thế giới Phong Hách tạo ra, tận hưởng sự chăm sóc của chàng, đắm chìm trong tình ái mà chẳng màng thế sự.

Vân Hi không ưa kinh thành, không thích hoàng cung cũng chẳng bận tâm đến Vân gia. Thậm chí, nàng còn nghĩ rằng cứ ở mãi trong hầm ngầm cũng chẳng sao. Nhưng một khi có con, tình thế sẽ khác. Làm mẹ thì phải mạnh mẽ, nàng cần hỏi rõ dự định của Phong Hách cho đứa trẻ.

Phong Hách nằm sấp trên người nàng, da thịt cả hai dán chặt vào nhau. Mặt hắn vùi vào giữa vai và cổ Vân Hi nhẹ nhàng vuốt ve. Câu hỏi của nàng khiến động tác của hắn khựng lại.

Niềm vui trào dâng trong lồng ngực, cuối cùng Vân Hi cũng nghĩ đến tương lai giữa hai người. Hắn đã trải sẵn một con đường bằng phẳng cho nàng.

Đương nhiên, hắn có thể ôm nàng đi qua, có thể ép nàng đi qua, nhưng hắn vẫn khao khát nàng tự nguyện bước về phía chàng cùng nhau khắc họa một tương lai sánh bước.

"Bổn vương đây là... cha quý nhờ con sao?" Vui sướng xen lẫn chút u uất trong lòng. Nàng không phải không hiểu khao khát của hắn, nhưng chưa bao giờ nàng đáp lại. Giờ đây, vì một đứa con chưa ra đời nàng lại bằng lòng rồi.

Phong Hách siết chặt vòng tay, tư thế hai người vô cùng thân mật. Hắn vùi sâu vào nàng như muốn hòa làm một hận không thể trở thành một để nàng mãi mãi không thể tách rời khỏi hắn.

"Xích Dương..." Vân Hi thực sự thấy buồn cười, tay nàng vuốt ve lưng hắn. "Vì là con của Xích Dương, nên thiếp đặc biệt yêu quý, chỉ muốn đứa trẻ do Xích Dương ban tặng..." Nàng nhẹ nhàng nói, xoa dịu trái tim bất an của Phong Hách. Ánh mắt hung dữ của hắn dần dần tan biến.

"Đương nhiên bổn vương sẽ cho Hi Hi và con một danh phận." Phong Hách khẽ thở dài, cuộc giằng co kéo dài hai tháng giữa hai người cuối cùng cũng đến hồi kết.

Một lúc lâu sau, Phong Hách mới nói: "Hi Hi, bổn vương không cho người khác cơ hội thứ hai. Nhưng vì là nàng, bổn vương nguyện tin nàng thêm một lần. Nếu nàng lại phụ lòng bổn vương, bổn vương thật sự sẽ giam nàng trong hầm ngầm, vĩnh viễn không thấy ánh mặt trời, nàng có biết không?" Phong Hách nói xong rồi nghiến răng nghiến lợi. Đối mặt với nàng, hắn luôn bất lực, mọi lời đe dọa đều là lời nói suông, bởi hắn không nỡ.

Vân Hi cảm thấy rất xót xa, những ngày qua, nàng đã nghĩ thông suốt: lòng mình đã có hắn, hà cớ gì phải vì người ngoài mà đẩy hắn ra khiến cả hai đều bất an?

Lúc này Phong Hách trông có vẻ cứng rắn bao nhiêu thì nội tâm của hắn lại sợ bị tổn thương bấy nhiêu và nàng không muốn trở thành người làm tổn thương hắn nữa.

"Ừm, sẽ không phụ lòng chàng." Vân Hi nghiêm túc nói. "Nhưng trong mắt mọi người thiếp đã chết rồi, vậy chàng làm sao để cho thiếp một danh phận đây?"

Phong Hách khẽ bật cười thành tiếng, "Hi Hi, nàng đúng là nghĩ quá nhiều rồi. Nàng có từng nghe điển tích chỉ hươu bảo ngựa không?"

Đương nhiên Vân Hi từng nghe qua điển tích đó: Triệu Cao ở triều đình tiến cử một con ngựa tốt, nhưng thực chất đó lại là hươu. Triệu Cao nắm giữ quyền lực triều chính, chỉ vào hươu nói là ngựa, nhưng hiếm ai dám phản bác.

Vân Hi hiểu ý Phong Hách, nhưng nàng không đồng tình với việc hắn tự ví mình như Triệu Cao. Dù hắn thao túng triều chính, nhưng không một ngày nào hắn không tận tâm vì dân. Hắn yêu quyền thế là thật nhưng chưa bao giờ hắn vì quyền thế mà đánh mất giới hạn của mình.

"Tất nhiên thiếp từng nghe rồi. Quyền thế đã đạt đến đỉnh cao, tự nhiên chàng nói gì, người khác chỉ có thể tin theo." Vân Hi khẽ đẩy hắn một cái. "Một khắc đồng hồ đã hết rồi." Mặt nàng ửng hồng.

Phong Hách vẫn muốn trêu nàng thêm một lát, nhưng Thái y nghiêm nghị kia cũng đặc biệt dặn dò riêng hắn "quá mức sẽ phản tác dụng." Ý nghĩa câu này rất sâu xa, nhưng nếu muốn có con, quả thật vẫn phải chú ý đến tần suất và mức độ, kẻo khó khăn lắm mới mang thai được lại chưa kịp ổn định đã mất đi.

Phong Hách rút dương vật sáng bóng dính đầy tinh dịch ra, cầm khăn lau khô hạ thân ướt át cho Vân Hi. Hắn không đứng đắn đẩy tinh dịch đang chảy ra từ miệng huyệt vào trong, "Đừng lãng phí con cháu của bổn vương." Giọng điệu mập mờ của hắn khiến mặt Vân Hi lại không kìm được mà đỏ bừng.

Phong Hách loay hoay một lúc, sau đó mới lấy ra một bộ y phục giúp Vân Hi mặc từng chiếc một. Da Vân Hy vốn rất mịn màng và nhạy cảm chỉ một chút vải kém chất lượng cũng có thể khiến da nàng ửng đỏ. Lớp áo lót nàng mặc trên người, từ trước đến nay đều là loại lụa tốt nhất. Lụa áp vào làn da tuyết trắng của nàng, chẳng biết ai tinh tế hơn ai.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...