🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 129: Mẹ Hiền

"Không phải mới rời đi mấy canh giờ thôi sao? Có gì mà nhớ nhung chứ?"

Trong lòng Vân Hi thấy hơi buồn cười nhưng vẫn chiều theo lời Phong Hách: "Nhớ chứ, thiếp rất nhớ Xích Dương." Phong Hách dang rộng vòng tay, nàng ngoan ngoãn nép vào lòng hắn. Phong Hách hít một hơi thật sâu ở nơi hõm cổ nàng, bàn tay nhẹ nhàng vuốt ve cơ thể nàng.

Mỗi lần ôm nàng vào lòng, hắn lại cảm thấy may mắn và vui mừng khôn xiết. Thế gian này lại có một người khiến hắn hồn xiêu phách lạc, dù đã có được, dù ngày đêm có người bầu bạn cũng chẳng hề chán chường. Hắn đặt một nụ hôn lên trán nàng, một nụ hôn đầy thân mật, vượt thoát khỏi dục vọng, thuần túy chỉ là bày tỏ tình yêu thương.

Vân Hi vòng tay ôm cổ hắn cũng đặt một nụ hôn lên cằm hắn.

Những ngày bị giam lỏng không khó chịu như nàng tưởng. Vân Hi được Phong Hách chăm sóc rất chu đáo, ăn ngon ngủ yên. Bình thường khi hắn đích thân hầu hạ, nàng để trần cơ thể. Đôi khi hắn có việc gấp cần xử lý, sẽ để Nguyệt Gian chăm sóc nàng, một thời gian không gặp Nguyệt Gian, Vân Hi nhận thấy Nguyệt Gian dường như gầy đi rất nhiều so với lần trước. Vài lần tay áo Nguyệt Gian tuột xuống, nàng đều thấy những vết roi hằn trên da.

Vân Hi không hề ngây thơ, tự nhiên biết rằng sự vắng mặt của mình có thể khiến những người hầu hạ nàng chịu khổ. Nhưng nàng cũng chỉ là người phàm mắt thịt, không phải Thánh mẫu độ hóa chúng sinh. Nàng không thể hy sinh vì những người thậm chí không phải bạn bè, những kẻ vẫn luôn có nhiệm vụ giám sát nàng. Bởi vậy, nàng không hỏi, đối xử với Nguyệt Gian vẫn như thường. Một người an nhiên nhận sự chăm sóc, một người tận tâm chăm sóc tỉ mỉ.

Khi Phong Hách vắng mặt, ngoài Nguyệt Gian ra hắn còn để Sưu Sưu ở lại. Một mặt là để bảo vệ an nguy cho Vân Hi, mặt khác là vì Vân Hi thực sự rất hợp với Sưu Sưu.

Phong Hách còn có một con chó cưng tên Hàm Hàm, nhưng Vân Hi lại rất sợ nó tránh đi rất xa. Hàm Hàm là một con ngao khuyển, từ khi nghe nói Phong Hách sẽ đem kẻ thù cho Hàm Hàm ăn, nàng đã bị ám ảnh tâm lý. Mặc dù sau này Phong Hách đã giải thích: "Bổn vương sao nỡ để cho Hàm Hàm ăn những thứ dơ bẩn đó? Thức ăn của Hàm Hàm đều rất ngon, nó chỉ ăn hươu sao nuôi trong Hoàng cung thôi."

Trùng hợp thay... Vân Hi lại rất thích hươu sao.

Thật sự không thể hòa hợp với Hàm Hàm được!

Khi Phong Hách vắng mặt, Vân Hi sẽ chơi với Sưu Sưu. Chỉ là đôi khi Sưu Sưu vui quá sẽ liếm người, Phong Hách da thịt thô ráp thì không sao nhưng Vân Hi mỗi lần bị nó liếm thì da lại đỏ ửng.

"Đưa tay đây cho bổn vương xem." Phong Hách chú ý đến vết hằn đỏ trên mu bàn tay Vân Hi cầm lấy tay nàng xem xét kỹ. Không nhìn thì thôi, vừa nhìn ánh mắt hắn lập tức trở nên thâm sâu, trên mu bàn tay đã xuất hiện vài tia máu li ti.

"Tiểu súc sinh." Phong Hách lẩm bẩm nói.

"Không sao, Sưu Sưu chỉ ham chơi thôi mà." Vân Hi theo bản năng muốn rút tay về giấu đi nhưng lại bị Phong Hách nắm chặt. Phong Hách lấy ra một chiếc khăn tay, cẩn thận lau sạch mu bàn tay nàng, sau đó hắn đứng dậy đi đến tủ năm ngăn lấy ra một lọ sứ nhỏ.

"Ngay cả một tiểu súc sinh cũng che chở đến mức này, sau này nếu Hi Hi làm mẹ, bổn vương biết dạy con thế nào đây?" Phong Hách nắm tay Vân Hi cẩn thận bôi thuốc. Kem thuốc mát lạnh đắp lên làn da ửng đỏ, cảm giác nhói đau lập tức tan biến.

Phong Hách đã tìm khắp danh y luôn chăm sóc tốt cơ thể Vân Hi. Mãi đến gần đây, Nghiêm thái y đến bắt mạch, cuối cùng mang đến tin tốt lành: cơ thể Vân Hy cuối cùng đã có thể thụ thai. Tin tức này không chỉ khiến Phong Hách vui mừng mà ngay cả Vân Hi cũng cảm thấy như trời giáng cam lộ.

Vân Hi luôn khao khát một gia đình, nàng luôn muốn có một đứa con của riêng mình.

Gần đây, Vân Hi cũng đã có thể bình thản đối mặt với những câu hỏi thăm dò của Phong Hách. Trong lòng Phong Hách rất bất an, cứ thích khơi gợi những chuyện không nên, e sợ nàng không muốn sinh con cho hắn.

"Nếu Vương gia cứ khăng khăng muốn làm người cha nghiêm khắc, vậy thiếp cũng chỉ đành che chở cho con mà thôi." Ánh mắt nàng lướt nhẹ, không hề có ý phản kháng. Phong Hách thở phào nhẹ nhõm, nhưng dục vọng trong đáy mắt hắn đã không thể che giấu được nữa.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...