🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 128: Nhớ Khanh Khanh

Phong Hách rời khỏi Hoàng cung, chiếc xe ngựa sang trọng lướt êm trên đường. Nơi nào xe đi qua người đi bộ đều tránh né. Đi được nửa đường, xe đã bị ba toán người lặng lẽ bám theo, nhưng Phong Hách không hề bận tâm, hắn nghĩ bụng chắc những kẻ này chắc đã vội vàng lắm rồi. Dẫu vậy, cả hai bên đều ngầm hiểu rằng kết quả của ván cờ này đã sắp ngã ngửa rồi.

Xe ngựa thẳng tiến đến Thượng Đông Thị. Phong Hách xuống xe, chỉ mang theo hai thân vệ, ung dung tản bộ trên phố, hắn phớt lờ những lời xì xào xung quanh, thẳng mục tiêu bước vào Phù Dung Lâu.

Cứ mỗi ngày mười sáu âm lịch, Phù Dung Lâu lại ra mắt hộp điểm tâm số lượng giới hạn, rất được các nữ nhân trong kinh thành yêu thích, và Vân Hi cũng vậy. Hễ có thời gian rảnh, Phong Hách sẽ đích thân đến mua một hộp cho nàng. Nếu bận việc, hắn cũng sẽ sai người đi xếp hàng.

Chủ tiệm đương nhiên không dám để Cửu Thiên Tuế đích thân xếp hàng. Ngay khi nghe tin Phong Hách đến, chưởng quầy đã đích thân chuẩn bị chu đáo một hộp điểm tâm đứng sẵn ở cửa nghênh đón.

Phù Dung Lâu là một trong số rất nhiều sản nghiệp của Lam gia. Chưởng quầy chắc hẳn không thể ngờ rằng hộp điểm tâm đặc biệt chuẩn bị cho Cửu Thiên Tuế này lại là để dành cho biểu tiểu thư của gia tộc họ.

Đích thân xách hộp điểm tâm, Phong Hách ở Thượng Đông Thị quả thực là cố ý phô trương thanh thế.

Trong bối cảnh tin tức Cửu Thiên Tuế nguy kịch đang lan truyền khắp nơi, tin tức Cửu Thiên Tuế lành lặn đi mua điểm tâm ở Thượng Đông Thị cũng nhanh chóng đồn thổi. Chẳng mấy chốc, giới quyền quý ở kinh thành đang theo dõi sự việc này đều náo loạn, ồn ào không ngớt. Khi Phong Hách đi ngang Đan Hạc Lâu, trên lầu còn có người không kiềm chế được, thò đầu ra dòm thế là ngã thẳng từ lầu hai xuống, gãy một chân. Khi đối diện với nụ cười nửa miệng của Phong Hách, kẻ đó lập tức ngất xỉu. Không biết rốt cuộc hắn ta đã làm việc gì khuất tất mà lại sợ hãi đến mức ấy.

Tuy nhiên, cũng khó trách kẻ này lại sợ hãi. Người ngã xuống là con trai thứ ba của Vũ Ninh Bá, một tên công tử bột chưa ra làm quan. Phủ Vũ Ninh Bá vốn đứng về phe Cửu Thiên Tuế, nhưng ái thiếp của hắn ta lại ủng hộ Thái tử. Gia tộc Vũ Ninh Bá là chỉ huy của Ty Chỉ huy quân mã, mà Nhạn Vương phủ lại nằm trong phạm vi quản hạt của hắn ta.

Đôi khi những đại sự lại hỏng vì những chi tiết nhỏ. Kẻ trộm cắp vặt, khó lòng đề phòng. Chỉ một cái đinh nhỏ bị lệch này, tuy nền móng chưa hẳn lung lay, nhưng cũng gây ra tổn hại nhỏ bé.

Đêm Phong Hách bị thương, toàn bộ quân quan tuần tra đường phố đều bị Tam gia dẫn đi uống rượu. Họ lầm tin lời Tam gia, tưởng rằng ca trực đã được đổi, nhưng không ngờ đêm đó cả con phố lại không có nửa bóng tuần vệ nào.

Tập hợp hàng vạn con kiến, liệu có thể lay chuyển được cây đại thụ không?

Rõ ràng là, vẫn chưa đủ.

Dù Phong Hách bị thương một nhát nhưng hắn cũng mượn cơ hội này để khuấy đảo triều chính, nhìn rõ lòng người: ai là người trung thành thật sự, ai mà mang dã tâm lòng lạ dạ sói, mặc dù chưa thể kết luận chắc chắn, nhưng hắn cũng đã nắm được bảy tám phần.

Phong Hách bước vào Đan Hạc Lâu, tranh thủ ở trong phòng sương nghe Phong Lục bẩm báo những tin tức mới thu thập được. Trước khi đi, hắn còn mang theo bình rượu ngon nhất của Đan Hạc Lâu rồi mới quay lại xe ngựa.

Xe ngựa tiến vào Nhạn Vương phủ. Khoảng một khắc sau, cửa nhỏ mở ra, một cỗ xe ngựa nhỏ hơn rời thành, đi đến khu biệt viện của giới quyền quý ở ngoại ô.

Phong Hách mang theo hộp điểm tâm và một vò rượu, xuyên qua con đường hầm lát đầy dạ minh châu đến hầm giam giữ Vân Hi.

"Sưu Sưu! Đừng liếm!"

Giọng Vân Hi đầy vẻ bực bội vang lên.

Nhìn kỹ, trong lồng một người một báo đang chơi đùa rất vui vẻ. Sưu Sưu phấn khích liếm Vân Hi một cái.

"Ra ngoài!" Phong Hách nghiêm giọng quát.

Con báo đang vui vẻ bỗng cụp tai xuống, buồn rầu nhìn Vân Hi một cái. Vân Hi vừa bực vừa buồn cười, đưa tay búng nhẹ vào đầu con báo: "Ai bảo ngươi liếm ta chứ? Nói bao nhiêu lần rồi, ra ngoài đi!" Vân Hi liếc nhìn Sưu Sưu một cái, con báo thấy ngay cả nữ chủ nhân cũng không muốn giữ nó lại, bèn bi phẫn chạy đi.

"Tiểu súc sinh." Phong Hách sải bước vào trong lồng đặt hộp điểm tâm và vò rượu lên bàn.

"Bổn vương rất nhớ Khanh Khanh, Khanh Khanh có nhớ bổn vương không?" Phong Hách nhếch môi, mỉm cười gian xảo nhìn Vân Hi.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...