Chương 127: Phân Gia (Cửu Thiên Tuế chống lưng cho Nhạc Phụ Nhạc Mẫu)
"Còn về vị tiểu thư khuê các đó, chính là đích thứ nữ của Vân nhị gia." Ánh mắt Phong Hách không hề né tránh, trực tiếp hướng về phía Trung Nghĩa Hầu.
Trong kinh thành, Vân gia chỉ có một. Nghe nhắc đến Vân gia, Trung Nghĩa Hầu lập tức cau mày, thông thường khi nói đến Vân nhị gia, người ta sẽ gọi là nhị gia phủ Trung Nghĩa hầu, bởi lẽ Trung Nghĩa hầu phủ vẫn chưa phân gia.
Sau khi biết vụ cháy của Vân Hi là do trong nhà ra lệnh, Vân nhị gia và phu nhân đã bất ngờ thể hiện sự cứng rắn. Dù lão hầu gia có an ủi thế nào cũng vô dụng, bọn họ vẫn đòi phân gia và thanh kiểm kê của hồi môn của Lam thị. Trung Nghĩa Hầu vốn đang tính toán, nếu Vân nhị gia còn tiếp tục gây sự ông ta sẽ tấu lên triều tố cáo đệ đệ của mình bất hiếu, bởi Lam thị là nguồn kinh tế không thể thiếu của Hầu phủ.
Phong Hách nhìn thấy biểu cảm của Trung Nghĩa Hầu, nụ cười trên mặt hắn càng thêm rạng rỡ như thể có thể nở hoa. Quần thần trong triều ai nấy đều thầm bàn tán, bởi vì khi Cửu Thiên Tuế – con hổ cười – cười càng rạng rỡ, thì kẻ bị hắn nhắm đến càng gặp vận đen.
Lúc này trong lòng Trung Nghĩa Hầu như bị lửa đốt.
"Chắc Trung Nghĩa Hầu không biết, lão hầu gia đã đồng ý phân gia rồi. Hôm nay chính là ngày nhị gia chuyển đến nhà mới. Dù sao thì tương lai nhị gia cũng là nhạc phụ của bổn vương, không tiện ở nhờ dưới mái nhà người khác." Những lời lẽ đại nghịch bất đạo trái luân thường đạo lý như vậy chỉ có Phong Hách mới dám nói ra.
Cha mẹ còn sống, làm sao có thể phân gia?
Vân nhị gia vì chuyện của Vân Hi mà làm loạn, bị cấm túc, bị dùng gia pháp, nhưng Trung Nghĩa Hầu vẫn luôn không xem trọng, bởi vì lão hầu gia vẫn còn ở trên đầu.
Thế nhưng, ngay đêm qua, Phong Hách đã tranh thủ gặp lão hầu gia một lần. Lão hầu gia không chỉ đành phải mỉm cười đồng ý phân gia mà còn phải giúp che giấu người con trai cả chớp nhoáng giúp người con trai thứ hai chuyển nhà. Đến lúc đó, Trung Nghĩa Hầu mới biết đệ đệ của mình đã sớm bắt liên lạc với Phong Hách, viện lạc đã được xây sẵn, đồ đạc bên trong đều đã được âm thầm chuyển đi.
Vân nhị gia và Lam thị đã ra tay sau khi Trung Nghĩa Hầu lên triều. Lam Nghi Dĩnh oán hận sâu đậm còn dẫn theo Nhạn Ẩn Vệ đốt cháy hai gian nhà và một đình nghỉ mát của phòng lớn mà lão hầu gia cũng không dám hó hé tiếng nào.
Những chuyện này đều là chuyện về sau, lúc này Trung Nghĩa Hầu vẫn chưa hay biết gì, chỉ biết lão hầu gia đã chấp thuận rồi, vậy thì còn phần đâu mà ông ta lên tiếng nữa?
"Vương gia nói phải." Trung Nghĩa Hầu mở miệng nói nhưng vẻ rụt rè của ông ta lại khiến những người khác phải lắc đầu.
Đối mặt với Phong Hách, Trung Nghĩa Hầu hoàn toàn khác với những thế gia liều lĩnh kia. Phong Hách nghiêm trị tham nhũng trên triều làm lung lay tận gốc rễ của nhiều thế gia, gây ra tâm lý "môi hở răng lạnh" trong con cháu bọn họ. Để bảo toàn cơ nghiệp tổ tông, bọn họ luôn chờ thời cơ chỉ cần Phong Hách có dấu hiệu suy yếu là lập tức liều mình.
Thế nhưng, Trung Nghĩa Hầu lại khác, phủ ông ta có Lam gia là túi tiền khổng lồ. Người Lam gia đời đời giỏi kinh doanh, sở hữu hàng trăm đội thương thuyền khắp nam bắc đại giang, doanh thu ngày càng tăng, nói thẳng ra là giàu có ngang ngửa quốc gia.
Lúc này, mọi người đều nghĩ Phong Hách đang nhằm vào Trung Nghĩa Hầu phủ cũng là nhắm vào Thái tử, muốn đích thân rút đi nguồn tài chính của họ. Ai ngờ, Phong Hách thật sự không hề có ý đồ gì với Lam gia, hắn chỉ muốn có duy nhất Vân Hi.
Suy nghĩ của Trung Nghĩa Hầu rõ ràng giống với mọi người, hơn nữa ông ta còn biết người cháu gái đáng lẽ đã chết của mình vẫn còn sống. Ông ta đoán Phong Hách đang nắm giữ Vân Hi là để uy hiếp Lam gia nhằm chiếm đoạt tài sản.
Phong Hách căn bản không quan tâm ông ta nghĩ gì. Sau khi tung ra một tin chấn động, hắn cũng không muốn nán lại lâu, cứ thế sải bước rời đi. Quần thần nào dám nói thêm lời nào, chỉ có thể trơ mắt nhìn hắn phóng đi như bay. Trước khi đi, hắn còn dặn dò Phúc Trung: "Chiếc ghế thái sư của bổn vương hãy chuyển sang Đông Cung cho Thái tử, nó thích thì cứ để nó ngồi thêm một lúc. Ngươi đến Nội Vụ Phủ sắm cho bổn vương một chiếc mới."
"Tuân lệnh." Phúc Trung những ngày này đã quá quen với cảnh những người này giẫm đạp Cửu Thiên Tuế. Nhưng ông ấy cũng không khỏi nghĩ, nếu Cửu Thiên Tuế dễ bị giết đến vậy thì làm sao có thể đứng vững trên triều đường lâu như thế? Mấy năm trước bọn họ đã không thể giết được Phong Hách, bây giờ càng không thể động đến hắn.
Phong Hách chẳng qua chỉ cho bọn họ một hy vọng hão huyền, mượn đó để vạch mặt những thế lực đối lập trên triều đình mà thôi.
Nhìn xem, bình thường ngoan ngoãn như chim cút yên tĩnh như gà, hắn mới biến mất có hai tháng mà ai nấy đều thi triển đủ mọi thủ đoạn rồi!
Bình luận