🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 123: Cô

Ngày15 tháng 2, đã gần hai tháng trôi qua kể từ khi Vân Hi qua đời, và Cửu Thiên Tuế cũng bặt âm vô tín suốt chừng ấy thời gian.

Trong khoảng thời gian này, các thế gia điên cuồng chèn ép quan lại dưới trướng Phong Hách trên triều đình. Hai thế lực đối chọi gay gắt, và trong bối cảnh các trọng thần thế gia đồng lòng, Phong Uyên đã được đẩy lên vị trí Nhiếp Chính Vương, ngồi vào chiếc ghế Thái Sư vốn thuộc về Phong Hách. Thậm chí hắn ta còn chủ trì gia yến hoàng gia đêm Giao Thừa, dẫn dắt văn võ bá quan tế trời, ngụ ý sâu xa rằng mình mới là chính thống.

Đây chính là điều Phong Uyên đã mong đợi bấy lâu, quyền lực thật sự nằm trong tay. Thế nhưng, hắn ta lại chẳng cảm thấy chút hân hoan nào, cuộc sống cũng trở nên nhạt nhẽo vô vị.

Hóa ra, mọi vinh hoa phú quý, khi không còn người để sẻ chia lại trở nên lạnh lẽo đến nhường ấy. Phong Uyên chỉ cảm thấy mọi ồn ào đều ngưng bặt, niềm vui trong sinh mệnh của hắn ta cũng tan biến theo sự ra đi của Vân Hi.

Sau cái chết của Vân Hi, tinh thần Phong Uyên suy sụp vô cùng, hắn không dám thừa nhận cái chết của Vân Hi là do mình gây ra, thay vào đó hắn ta oán hận Phong Hách.

Bất chấp tất cả, hắn ta phái hết đợt sát thủ này đến đợt sát thủ khác, nhưng những sát thủ đó, một khi được phái đi đều bặt vô âm tín.

Từ khi phái đi đợt người đầu tiên, hắn ta đã như cung tên đã bắn không thể quay đầu. Các thế gia cùng thuyền với hắn ta cũng không thể ngồi yên, vì thế những cuộc ám sát nhằm vào Cửu Thiên Tuế chưa từng ngưng nghỉ.

Từ lần thứ hai Phong Uyên phái thích khách, mỗi ngày trước cổng Đông Cung đều xuất hiện một cái đầu người. Những thủ cấp đó đều là của các sát thủ dưới trướng y, bao gồm cả Cổ Vương bị Phong Hách giết chết trước đây, tất cả đều thuộc về Vạn Cổ Lâu. Vạn Cổ Lâu là một sát thủ lâu đài mới nổi ở Nam Cương. Khi Phong Hách mới nhậm chức, hắn đã chỉnh đốn triều đình, giết chết rất nhiều người vì vậy đã kết thù với nhiều kẻ.

Lâu chủ Vạn Cổ Lâu là một trong số đó, khi trước, Phong Hách đã ban hành lệnh cấm cổ, loại bỏ rất nhiều cao thủ dùng cổ. Phong Uyên đã lợi dụng mối thâm thù này, mua chuộc những sát thủ liều mạng đó để họ bán mạng cho mình.

Kẻ thù của kẻ thù chính là bạn, đạo lý là vậy.

Hắn ta nhận viện trợ tài chính từ các thế gia, sau đó đổ tiền bạc vào Vạn Cổ Lâu với mong muốn có thể đoạt mạng Phong Hách vào thời khắc then chốt.

Sát ý ngút trời bao trùm, thế lực của Phong Hách và các thế gia giằng co nhau nay đã hơn một tháng. Thế nhưng, thật ra Phong Uyên đã chẳng còn bận tâm đến kết quả nữa rồi.

Kinh thành đã trải qua mấy trận tuyết lớn. Trong đêm tuyết, tại đình hóng gió bên hồ Thái Dịch, Phong Uyên đối diện với ánh trăng một mình uống rượu. Rượu trong cung thường êm dịu, dễ uống, khó say, nhưng Phong Uyên lại đặc biệt sai người mang từ ngoài cung vào một vò rượu tục mệnh. Ba chén rượu tục mệnh xuống họng, hắn ta đã thấy men say chếnh choáng.

Vò rượu tục mệnh này đối với hắn ta có một ý nghĩa vô cùng sâu sắc.

Năm đầu tiên ở Di Viên, thân thể yếu ớt của hắn ta không chịu nổi cái lạnh khắc nghiệt của mùa đông. Vì vậy Vân Hi đã lặn lội khắp nơi, tìm cho hắn ta một bầu rượu tục mệnh bé xíu.

Rượu tục mệnh không phải là loại rượu quý giá gì, mà là rượu dành cho những tráng sĩ nơi biên ải phía Bắc. Miền Bắc trời đất băng giá, trong những ngày đông lạnh buốt, một chén rượu tục mệnh thật sự có thể cứu mạng.

Bầu rượu nhỏ ấy, mỗi ngày hắn ta đều cẩn thận nhấp từng chút một, nhờ vậy mà vượt qua được năm tháng khó khăn nhất.

Vân Hi xót xa cho hắn ta, dù hắn ta có khuyên thế nào nàng cũng không chịu uống dù chỉ một giọt rượu tục mệnh, kiên quyết để dành từng giọt cho hắn ta. Thế nên, mỗi khi hắn ta uống xong rượu, nàng đều cẩn thận ôm lấy hắn ta, hai người cùng nhau sưởi ấm.

Cái ấm áp tình cảm ấy sẽ không bao giờ còn nữa.

"Hi nhi, nàng có oán giận ta không?" Vào khoảnh khắc này, Phong Uyên không còn xưng cô nữa. Cảm giác cô độc không tốt đẹp như hắn ta tưởng, thực sự quá khó chịu.

Chỉ đến khi thật sự mất nàng, hắn ta mới nhận ra, nàng đã cắm rễ sâu vào huyết mạch của hắn ta, bị rút bỏ là nỗi đau thấu tim gan. "Vì sao nàng chưa từng xuất hiện trong giấc mơ của ta?"

Tiếng "choảng" vang lên, chén rượu vỡ tan thành ngàn mảnh. Phong Uyên hất tất cả mọi thứ trên bàn xuống đất, cuối cùng gục xuống bàn, nghiêng đầu nhìn vầng trăng tròn vành vạnh, lòng tràn ngập vị đắng chát.

Nếu nàng còn ở đây, thì đêm nay nàng sẽ nhìn hắn ta với ánh mắt đầy mong đợi, mong hắn ta cứu nàng thoát khỏi bể khổ. Nàng đã vô số lần dang rộng vòng tay về phía hắn ta, mong muốn cùng hắn ta bước tiếp nhưng chính hắn ta đã một lần một lần đẩy nàng ra xa.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...