Chương 122: Kẹp Nhũ (h)
Vân Hi vừa dứt lời, lập tức đã cảm thấy dương vật vẫn còn nửa mềm trong cơ thể mình đã sống động hẳn lên.
Giữa hai chân vừa đau vừa mềm nhũn, nàng khẽ cắn môi dưới, nhìn hắn với vẻ oán giận.
Phong Hách thật sự quá tàn nhẫn, nàng đâu có từ chối nhưng hắn có cho nàng đường sống không? Lần nào cũng hành hạ nàng đến chết đi sống lại, làm nàng choáng váng đầu óc.
Ánh mắt vừa hờn dỗi vừa làm nũng của Vân Hi thật sự đã khiến cả người Phong Hách mềm nhũn. Hắn chỉ muốn giữ chặt nàng, ngày đêm chơi đùa, cho đến khi bụng nàng tràn đầy tinh dịch của hắn mới chịu thôi.
Nửa thân dưới của hai người vẫn dính chặt vào nhau, Vân Hi đã cảm nhận được nguy hiểm. Nào ngờ Phong Hách hít sâu một hơi, chủ động dừng lại. Hắn rút dương vật nóng bỏng ẩm ướt ra, nó đã trở nên vô cùng căng trướng. Khi rút ra, huyệt nhỏ vẫn còn lưu luyến, phát ra tiếng phụt vang dội.
Cái huyệt nhỏ bị chơi liên tục đến mức hơi mệt mỏi, ngay khoảnh khắc rút ra, vì quán tính mà không lập tức khép miệng lại mà biến thành một cái hố nhỏ hồng hào.
Phong Hách cụp mắt xuống, ánh mắt đẹp đến mức yêu mị tràn ngập dục vọng. Cái huyệt nhỏ sau đó mới từ từ khép lại, chậm rãi nhúc nhích, từng chút một đẩy tinh dịch bên trong ra ngoài, cứ thế chảy ra từ giữa hai chân Vân Hi.
Phong Hách đứng dậy đi về phía chiếc tủ năm ngăn. Vân Hi chưa bao giờ dám mở chiếc tủ đó, bên trong toàn là "bảo bối" của Phong Hách, món nào cũng dâm đãng hơn món nào. Dù dùng lên người nàng lần nào cũng khiến nàng xấu hổ tột cùng, nhưng đáng xấu hổ hơn là khoái cảm mà thể xác và tâm hồn nàng nhận được.
Nỗi đau và sự ngọt ngào song hành, lúc đầu Vân Hi còn có chút kháng cự, nhưng lâu dần nàng lại có chút mong đợi.
Phong Hách lấy ra một cái hộp, bên trong ngọc trai lấp lánh. Ba sợi dây chuyền ngọc trai được nối với nhau bằng khóa ngọc trắng. Ở cuối mỗi sợi là một cặp kẹp nhũ hoa hình hoa hồng làm từ hồng ngọc huyết bồ câu, và một chiếc khóa tinh hoàn bằng ngọc trắng. Cạnh chiếc khóa tinh hoàn có đính một sợi dây vàng nhỏ, nối với một chiếc kẹp vàng nhỏ.
Vân Hi nhìn những thứ đó, vậy mà cũng nhìn ra ý đồ của Phong Hách. Mặt nàng đỏ bừng, lắc đầu nguầy nguậy, "Thiếp không muốn mặc cái đó đâu." Nàng dời ánh mắt đi, vừa nghĩ đến ý đồ của Phong Hách là đã xấu hổ không thôi.
"Hi Hi không phải muốn ta xoa vú cho nàng sao? Giờ ta đến xoa đây." Phong Hách khẽ cười, mở một bên kẹp nhũ hoa, kẹp lấy nhũ hoa vẫn đang phun sữa.
"Ha ưm..." Cảm giác như lũ lụt bị chặn đứng không gì hơn thế. Mắt Vân Hi tối sầm lại, Phong Hách lại kẹp nốt bên nhũ hoa còn lại.
Chiếc kẹp được làm rất xinh đẹp, hình hoa hồng được bao bọc bởi những lá vàng, từng chút nhũ dịch nhẹ nhàng chảy ra từ khóe tựa như gân lá của đóa hoa toát lên vẻ dâm mỹ khó tả.
"A ưm..." Vân Hi khẽ rên rỉ, vô vọng chống cự lại những phản ứng tự nhiên của cơ thể do tình dục mang lại. Dòng điện từ nhũ hoa lan tỏa khắp cơ thể.
Bình luận