🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 115: Đồ Khốn!

"Đồ khốn!" Vân Hi vô cùng tức giận, sau khi bị Phong Hách bắt về, nàng luôn giữ mình cẩn trọng, sợ làm sâu thêm oán hận của hắn. Thế nhưng giờ phút này, nàng gần như chẳng còn gì để bận tâm. Khuôn mặt nhỏ nhắn giận đến đỏ bừng, trông hệt như một con thú nhỏ đang nhe nanh múa vuốt, vừa mắng chửi, nàng vừa vung tay cào cấu Phong Hách không ngừng dường như muốn trút hết cơn giận.

"Cào nhẹ tay thôi, coi chừng gãy móng bây giờ." Xong xuôi mọi việc Phong Hách đã bị cào bảy tám phát. Đến con thỏ cùng đường còn biết cắn người, huống chi là Vân Hi? Nàng trông có vẻ ngoan hiền, nhưng bên trong lại hung dữ vô cùng, hệt như một chú mèo con không vâng lời. Phong Hách rất đỗi hưởng thụ cảm giác này, bị cào, bị mắng cũng chẳng hề bận tâm.

Lúc này, chân Vân Hi đang đặt trên đùi Phong Hách, hắn lấy ra chìa khóa, gỡ sợi xích nối với chiếc xiềng chân của nàng. Sau khi tháo xích, chiếc xiềng chân trông hệt như một chiếc vòng chân bình thường, trên đó còn khắc họa tiết kỳ lân để trừ tà, vô cùng đẹp mắt.

Tháo xong sợi xích ở chân Vân Hi, Phong Hách từ trong hòm lấy ra một bộ nữ trang đang thịnh hành, nhanh chóng giúp Vân Hi mặc vào, thắt chặt dây đai.

Ai nấy đều biết Cửu Thiên Tuế không gần nữ sắc, nhưng nào ai hay Cửu Thiên Tuế lại đem lòng yêu thích cháu dâu mình. Sau khi cưỡng đoạt bằng mọi thủ đoạn, hắn lại nâng niu nàng như báu vật, tựa như đang nuôi dưỡng một tiểu tổ tông.

Mặc xong quần áo, Phong Hách tiếp tục chải tóc cho nàng. Từ trước đến nay, hắn rất thích vuốt ve mái tóc nàng, rất thích cảm giác tơ mây mềm mượt trượt qua kẽ ngón tay. Mỗi lần chải tóc cho Vân Hi, lòng hắn lại trở nên vô cùng tĩnh lặng.

Phong Hách cũng không chút ngần ngại nào mà búi tóc cho Vân Hi rồi lấy một bộ trang sức cài lên tóc nàng từng chiếc trâm cài, bông hoa ngọc. Phong Hách kề sát nàng, hơi thở của hắn vương vấn quanh Vân Hi. Nàng ngoan ngoãn ngồi trong lòng hắn, cảm xúc bực bội cũng dần trở về trạng thái bình yên. Nếu không nói đến những chuyện khác, đây quả là một khoảnh khắc yên bình.

Quả thực Phong Hách đối xử với nàng rất tốt, chỉ cần nhìn những điều nhỏ nhặt nhất cũng có thể thấy được sự coi trọng của hắn dành cho nàng. Giá như hai người không phải mối quan hệ hoàng thúc và cháu dâu thì nàng đâu cần phải lánh xa hắn, kháng cự hắn, hay làm tổn thương trái tim hắn?

Nhưng trớ trêu thay, giữa họ lại tồn tại một ranh giới lớn đến vậy. Đôi khi Vân Hi không khỏi suy nghĩ, nếu hắn cứ nhốt nàng trong hậu viện, cả đời không thấy ánh sáng, như vậy cũng tốt. Hai người cứ thế bầu bạn bên nhau cả đời, dù có chút tiếc nuối, nhưng dù sao cũng tốt hơn cảnh sinh ly tử biệt.

"Thôi được rồi, xuống đó mà khuyên cái tên biểu đệ nóng nảy của nàng đi!" Tiếng Phong Hách bỗng cắt ngang dòng suy nghĩ của Vân Hi, nàng trợn tròn mắt, trông có vẻ ngơ ngác nhưng Phong Hách lại thấy dáng vẻ này của nàng thật thú vị, không kìm được đưa tay xoa nhẹ đầu nàng. Khi Vân Hi ngoan ngoãn, nàng thực sự có thể làm tan chảy cả trái tim người khác. Nàng dụi dụi vào lòng bàn tay Phong Hách đôi mắt sáng long lanh cứ nhìn chằm chằm hắn không rời.

Phong Hách biết nàng chỉ muốn làm hắn mềm lòng để đạt được mục đích, nhưng lạ thay, hắn lại luôn bị nàng mê hoặc. "Nếu cậu ấy biết điều, ta sẽ không làm hại cậu ấy." Hắn đã đưa cho Vân Hi lời hứa mà nàng mong muốn.

Lam Khê Ngữ đã đuổi theo Vân Hi ròng rã bảy ngày trời.

Một đêm tuyết rơi, cả vùng núi biến thành một bức tranh tuyết trắng lấp lánh như bạc. Tiếng chuông sớm vang vọng, Lam Khê Ngữ vừa luyện xong một bài quyền thì đến đại sảnh dùng bữa sáng. Đúng lúc ấy, trời đất bỗng nhiên biến đổi, Đông Vũ vội vã xông vào đại sảnh, "Thiếu gia, thiếu gia..."

Đông Vũ không nói tiếp, nhưng chỉ nhìn sắc mặt nàng ấy, Lam Khê Ngữ đã biết chắc chắn có chuyện nghiêm trọng xảy ra.

"Tiểu thư mất tích rồi!" Đông Vũ lo lắng cho danh tiếng của Vân Hi nên đã hạ thấp giọng. Lam Khê Ngữ vừa nghe xong lập tức lao như bay ra hậu viện. Gian phòng mà Vân Hi ở đêm qua trống không, chỉ còn lại chiếc giường chiếu ngổn ngang và tấm màn giường bị xé rách.

Dù Lam Khê Ngữ vẫn còn là một thiếu niên chưa trải sự đời, nhưng hắn cũng hiểu điều này có ý nghĩa gì.

Có lẽ Vân Hi đã gặp nạn ngay dưới tầm mắt mình.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...