Chương 112: Tơ Tình (h)
Nghe thấy mấy chữ "cả hai cùng có lợi", Phong Hách thấy lòng mình không dễ chịu. Có lẽ ban đầu đúng là có thành phần đó, nhưng về sau hắn đã sớm từ bỏ cái gọi là lợi ích, điều hắn cầu mong chẳng qua chỉ là một Vân Hi mà thôi.
Thôi vậy, là nữ nhân của mình do chính mình nuông chiều mà ra.
Cuối cùng Phong Hách cũng thoát ra khỏi những vướng mắc bấy lâu nay. Trong lòng hắn đã có tính toán, nếu nàng sợ, vậy hắn sẽ giải quyết tất cả những điều nàng lo sợ.
Khi hắn giải quyết xong mọi chuyện, nàng sẽ không còn lý do gì để rời xa hắn nữa.
"Hi Hi, nếu đã sợ hãi, vậy tại sao còn quay đầu lại, tại sao còn đến cầu phúc cho ta?" Tâm trạng đã bình tĩnh trở lại, hắn có đủ tâm sức để sắp xếp lại những chi tiết sâu kín bị chôn vùi.
Không thể phủ nhận, ngay từ đầu khi biết Vân Hi bỏ trốn, lý trí của hắn đã bị che mờ. Sự hung ác được nuôi dưỡng từ nhỏ đã áp chế tất cả, khiến hắn nảy sinh ham muốn hủy diệt. Hắn muốn lập tức bắt nàng về, giam cầm, ngược đãi, để nàng đau nỗi đau của hắn. Cũng may cuối cùng lý trí đã thắng thế, giúp hắn không đưa ra quyết định nông nổi mà sau này sẽ hối hận.
Phong Hách lại gần, bầu không khí giữa hai người như sự tĩnh lặng trở lại sau cơn bão, mang đến vài phần khiến người ta buông bỏ phòng bị.
Nhớ lại khi nghe tin hắn sống chết không rõ, nàng như gặp phải một cơn ác mộng, không muốn tin, chỉ nghĩ đây chắc chắn là tin giả.
Phong Hách tài giỏi phi thường như vậy, những năm qua Vân Hi cũng đã vài lần chứng kiến hắn bị ám sát, hắn luôn ứng phó dễ dàng, nên thoạt nghe, nàng hoàn toàn không thể tin nổi.
Sau đó nàng cố ý đi dò hỏi, những gì nghe thấy càng lúc càng hoảng sợ. Nhìn thấy bá tánh lũ lượt treo những dải lụa cầu phúc, cảm giác chân thực ngày càng mạnh mẽ.
Nàng không khỏi nghĩ, nàng sắp phải sống trong một thế giới không có hắn. Ý nghĩ này như hòn đá lớn ném xuống hồ, gợn sóng không ngừng lan tỏa, ảnh hưởng ngày càng sâu sắc, cho đến khi nàng không thể chịu đựng thêm được nữa: "Thiếp chỉ mong có thể cùng chàng bình an vô sự, nhưng lại chưa từng nghĩ sẽ sống trong một thế giới không có chàng." Một thế giới như vậy quá bi thương, quá cô độc, và cũng quá vô vọng.
Một số tình cảm không phải là yêu hay không yêu, cũng không phải là đen hay trắng, tình cảm của Vân Hi dành cho Phong Hách chính là như vậy.
Lời nói của Vân Hi khiến lồng ngực Phong Hách mềm nhũn như được lấp đầy bông gòn, tràn ngập tình ý đậm sâu, có chút vui mừng nhưng lại chất chứa nhiều chua xót hơn.
Hắn mượn đó để tự nhủ, trong lòng Vân Hi có hắn, chỉ tiếc rằng tơ tình trong tim nàng còn quá ít ỏi. "Vân Hi, không có nàng, ta khó lòng bình an." Hai vầng trán kề sát nhau, mở mắt ra chỉ thấy đối phương. Phong Hách sợ mình bày tỏ chưa đủ rõ ràng, hắn nắm chặt hai tay Vân Hi, tách từng ngón tay nàng ra, bàn tay hắn và nàng áp sát vào nhau, mười ngón đan xen nhau.
"Nàng không được rời xa ta." Lời này nghe như mệnh lệnh, nhưng lại pha lẫn cầu xin.
Vân Hi theo bản năng muốn thoát khỏi hắn, nhưng nàng đã bị hắn giữ chặt, bị hắn kìm kẹp dưới thân, không sao nhúc nhích được.
Bình luận