Chương 110: Đau Thấu Tim (h)
Nghe nói sau này mình phải sống chung chuồng với báo, Vân Hi trợn tròn mắt, ngơ ngác nhìn Phong Hách. Dường như Phong Hách bị vẻ mặt của nàng làm cho thích thú, ngón tay hắn miết nhẹ theo đường cong môi nàng: "Hi Hi hư quá, sau này sẽ không cho Hi Hi mặc quần áo nữa, chắc chỉ có con súc sinh nhỏ này mới canh chừng được Hi Hi thôi, nếu không Hi Hi bị người khác nhìn thấy thì ta phải làm sao đây?"
Lúc đó Vân Hi rất muốn đáp lại: "Chẳng lẽ báo không có mắt sao?" Sau đó nghĩ lại, nàng thấy mình hoàn toàn bị Phong Hách dắt mũi, cuối cùng nàng mím môi, vùi mặt vào lòng Phong Hách không dám nhìn Sưu Sưu nữa.
Vân Hi vốn rất sợ những thú cưng quý báu của Phong Hách nhưng không biết từ bao giờ, dù không thích tiếp xúc với chúng, nàng vẫn tin rằng hắn tuyệt đối sẽ không để nàng bị thương.
Hơn nữa, khi nhìn kỹ vài lần, nàng phát hiện khuôn mặt của Sưu Sưu thực ra không đáng sợ như tưởng tượng, đặc biệt là khi nó nhìn Phong Hách, ánh mắt rất ngây ngô vui vẻ.
Dù không còn sợ hãi nhiều, nhưng nàng vẫn có chút phản kháng. Vân Hi rúc vào lòng Phong Hách tìm kiếm sự che chở từ hắn. Trong lòng Phong Hách cảm thấy rất hài lòng, nhưng lại không muốn biểu lộ ra. Hắn phải cho Vân Hi biết rằng hắn vẫn đang giận.
Bàn tay lớn của hắn lướt trên thân hình nhỏ nhắn của nàng, Phong Hách cúi đầu định hôn lên đôi môi đỏ mọng quyến rũ ấy, nhưng đột nhiên ánh mắt hắn chạm phải Sưu Sưu. Con báo nghiêng đầu, tò mò không biết con người trước mặt đang làm gì, ánh mắt trong sáng ấy có chút chói mắt. Cuối cùng Phong Hách không thể nhịn được nữa, buông Vân Hi ra, đuổi Sưu Sưu ra ngoài. Sưu Sưu vẫn còn chưa cam lòng, dùng đầu không ngừng cọ vào tay Phong Hách.
Rõ ràng không phải lúc để cười, nhưng khóe môi Vân Hi vẫn không thể kiềm chế được mà nhếch lên.
Khi Phong Hách quay người lại, vừa đúng lúc bắt gặp nụ cười không đúng lúc trên gương mặt Vân Hi. Trong lòng Phong Hách hơi bực bội, hắn bước nhanh đến, lại một lần nữa kéo nàng vào lòng, bàn tay lớn thô bạo xoa nắn trên vòng mông tuyết trắng của nàng.
"Nhẹ thôi, đau." Vân Hi ôm vai cổ Phong Hách, khẽ rên một tiếng, yếu ớt và oán trách nhìn hắn, trông thật tủi thân.
Đáng lẽ Phong Hách không nên mềm lòng, nhưng thái độ của hắn lại dịu đi vì ánh mắt làm nũng ấy của nàng, sự bạo ngược trong lòng cũng vô hình bị xoa dịu. Hắn muốn nghiêm mặt, muốn trừng phạt nàng thật nặng, nhưng hắn lại không thể không nghĩ, nếu hắn làm vậy, có thể sẽ vĩnh viễn mất nàng.
Phong Hách hoàn toàn không thể kiểm soát bản thân, cảm xúc của hắn đã vượt ra ngoài tầm với. Hắn không thể giữ bình tĩnh, không thể duy trì nụ cười ngàn năm bất biến kia. Nàng khiến hắn sợ hãi, khiến hắn si mê, khiến hắn phát điên.
Đôi mắt đen láy của Phong Hách cứ thế nhìn chằm chằm vào nàng, như muốn nhìn thấu, muốn nhìn rõ nàng, nhưng cuối cùng hắn không thể nhìn thấu nàng, lại không thể không nhìn thấu chính mình.
Hắn muốn nàng, không chỉ muốn thân thể nàng, hắn muốn đối xử tốt với nàng, muốn nàng đối với hắn như đối với Phong Uyên. Hắn muốn cùng nàng ân ái triền miên, tay trong tay bầu bạn.
Bình luận