Chương 106: Song Long (ngọc thể + hoàng thúc h)
Phong Hách hít một hơi thật sâu, không muốn nhìn mặt Vân Hi nữa, hắn lật người nàng lại, cầm lấy sợi dây vừa tháo ra, rồi trói ngược hai tay nàng về phía sau.
"Nếu ta dốc hết lòng mà vẫn không đổi được chân tình của nàng, vậy thì đừng trách ta thô bạo nhé, Khanh Khanh. Dù sao thì, nàng rất không nghe lời mà, phải không?" Bàn tay lớn của hắn đặt lên cặp mông trần của Vân Hi, lực tay mạnh hơn thường ngày, tạo ra tiếng bốp rõ rệt. Mặt Vân Hi úp vào chăn nệm, vừa ngượng ngùng vừa bất lực: "Xích Dương, đây là chốn cửa Phật thanh tịnh, có thể nào..." Vân Hi biết Phong Hách đã đuổi theo nàng đến tận đây, nàng không còn hy vọng trốn thoát. Hơn nữa, giờ đây nàng cũng không chắc mình có thực sự muốn rời xa hắn nữa hay không.
"Sao, còn muốn ra điều kiện với ta à? Vân Hi, nàng đừng có được đằng chân lân đằng đầu." Hắn tự nhủ, là do hắn đã quá nuông chiều nàng nên mới dẫn đến chuyện này. Nếu hắn tàn nhẫn hơn một chút, nàng đã ở trong phủ của hắn rồi, có thể không danh không phận, nhưng chắc chắn sẽ bị trói chặt bên cạnh hắn.
"Nhấc mông lên, tách chân ra." Hắn lại giáng một cái tát nữa. Tâm trạng Vân Hi vẫn chưa kịp thay đổi, trong lòng có chút ấm ức, nhưng Phong Hách vẫn còn rất tức giận, không thể nào quan tâm đến tâm trạng của nàng nữa. Dưới sự kiên quyết của Phong Hách, Vân Hi đành nhấc cao cặp mông trắng nõn, tách hai chân ra, hai tay vẫn bị trói sau lưng, tạo nên một tư thế đầy tủi nhục.
Bàn tay lớn của Phong Hách vuốt ve, xoa nắn một cách phóng túng trên mông Vân Hi. Miệng huyệt vừa mới chảy nước nên vẫn còn ẩm ướt, cứ thế đối diện thẳng với Phong Hách.
Thời gian chia xa không lâu, nhưng nỗi tương tư điên cuồng là thật, mỗi khoảnh khắc hắn đi theo nàng đều là sự giằng xé với chính mình, tâm trí hắn gào thét muốn bắt nàng trở về bên cạnh, nhưng sự lý trí quá mức lại không ngừng đè nén khao khát sâu thẳm nhất trong lòng. Hắn không chỉ muốn có được nàng, hắn còn muốn biết những năm tháng qua của hắn liệu có thực sự đổ sông đổ bể không. Tất cả tình cảm của hắn đều đã đặt cược vào nàng, hắn không tin mình thực sự thua trắng tay.
Hắn đang chờ, chờ nàng quay đầu.
Phản ứng của nàng không như hắn mong đợi, nhưng cũng đạt đến tiêu chuẩn. Nhìn nàng cầu phúc cho hắn, nhìn nàng rơi lệ vì hắn, hắn mới cảm thấy mình vẫn còn sống. Nhưng chừng đó vẫn chưa đủ, hắn phải chiếm hữu được nàng, phải thực sự sở hữu được nàng.
"Ưm... a..." Một vật lạnh lẽo cứng rắn đâm vào sâu giữa hai chân Vân Hi. Cảm giác đó Vân Hi vẫn còn nhớ rõ. Khi chiếc ngọc thế cứng rắn đi vào huyệt, chất lỏng được rót vào mật huyệ, mùi hương của Tiên Ngọc Lộ lan tỏa, cơ thể Vân Hi mềm nhũn ra. Tiên Ngọc Lộ vốn là thuốc bồi bổ cơ thể của nàng, dù tức giận, nhưng Phong Hách vẫn nhớ nàng cần dùng thuốc.
"Ha a... ưm..." Mặt Vân Hi úp vào chăn nệm, tấm nệm trong phòng khách trọ dĩ nhiên không được mềm mại ấm áp như ở trên kinh thành, má nàng nhanh chóng bị cọ đến đỏ bừng. Nàng rên rỉ đầy khó chịu, Phong Hách nắm chặt ngọc thế, bất chấp mọi thứ mà đâm vào rồi lại rút ra, vài lần va chạm vào đến miệng tử cung của nàng. Chất lỏng lan ra trong mật huyệt, theo những động tác có phần thô bạo của hắn, tiếng nước phụt phụt không ngừng vang lên.
Bình luận