Chương 105: Tuyệt Vọng
Khuôn mặt lạ lẫm, nhưng giọng nói quen thuộc khiến tiếng khóc của Vân Hi chợt ngưng bặt. Người nam nhân thuận tay trượt ngón tay đầy dâm dịch qua môi nàng rồi nhét vào miệng, Vân Hi ngây người trừng mắt mở lớn.
Mọi thứ đều quen thuộc đến lạ kỳ: giọng nói, động tác, dáng người của hắn. Chiếc lưỡi mềm mại, hồng hào của nàng liếm qua ngón tay hắn, cảm nhận sự thô ráp và vị trí các khớp xương. Nàng nghĩ ký ức của mình về hắn sẽ không sâu sắc, nào ngờ khi ký ức được khơi gợi, mới hay không phải chúng không sâu, mà là đã ăn sâu vào tận xương tủy, không sao gột bỏ được nữa.
Một dòng cảm xúc mãnh liệt ập đến, từ lúc hay tin hắn bị ám sát đến khi bị người nam nhân lạ mặt này tấn công, mọi nỗi hoảng sợ mà nàng từng trải qua. Vân Hi đã nghĩ mình sẽ giận Phong Hách, nào ngờ cảm xúc thật sự trong lòng lại là sự nhẹ nhõm đến khó tả, không một lời oán trách sự lừa dối, không một lời trách cứ sự trêu đùa của hắn, khi biết hắn bình an vô sự, chỉ có niềm vui sướng lan tỏa khắp lồng ngực nàng.
Vân Hi ngồi dậy, ngón tay hắn vẫn còn khuấy động trong miệng nàng. Nàng ôm lấy mặt hắn, đôi mắt ướt đẫm chứa chan ngàn vạn lời muốn nói. Bốn mắt giao nhau, qua ánh nhìn trao đổi, không cần lời lẽ cũng có thể hiểu ý đối phương.
Nỗi tức giận trong lòng Phong Hách vẫn không thể lắng xuống khi gặp lại nàng. Nỗi sợ hãi sâu sắc khi nghe tin nàng qua đời ngày đó lớn bao nhiêu, thì sự thất vọng và đau khổ khi tin rằng nàng đã tự nguyện rời bỏ hắn lại càng mãnh liệt bấy nhiêu. Sau khi thẩm vấn người Vân gia, hắn mới biết, hóa ra nàng lại là tự mình chủ động rời đi. Tất cả sự dịu dàng, ân ái trong khoảng thời gian đó đều là liều thuốc độc mê hoặc hắn.
Vốn dĩ hắn muốn hạ lệnh bắt giữ và áp giải nàng về kinh, nhưng rồi lại không thể an lòng. Cuối cùng, hắn vẫn phải đích thân ra tay bắt người, chỉ vì một chút hy vọng mong manh. Hắn muốn biết nàng rốt cuộc có thực sự vô tình với hắn đến vậy không.
Trong tình cảm, ai yêu nhiều hơn, người đó chính là kẻ yếu thế. Phong Hách xưa nay không muốn yếu thế, nhưng trớ trêu thay, hắn lại bị nàng hấp dẫn sâu sắc. Rõ ràng là một người yếu ớt mềm mại như vậy, nhưng lại có thể kiên định tâm chí, không bị bất kỳ tiền tài, tình cảm ấm áp nào dụ dỗ, kiên trì giữ vững bản tâm. Quả thực là "thiếp tâm như sắt". Hắn bị dồn vào đường cùng, lùi bước mãi, cuối cùng chỉ còn biết tự nhủ: Chỉ cần nàng bằng lòng quay đầu, hắn có thể không giam cầm nàng cả đời.
Tuy nhiên, một bài học đích đáng vẫn là điều cần thiết.
Hai tay Vân Hi lướt trên khuôn mặt Phong Hách thử nhẹ nhàng ấn nắn. Mỗi động tác của nàng đều vô cùng cẩn trọng, như những chiếc móc nhỏ đang nhảy múa trên tim Phong Hách, khiến hắn ngứa ngáy khó chịu khắp người, cả thân tâm đều bị nàng chi phối.
Động tác của Vân Hi ngày càng mạnh bạo, nàng vặn siết tay như muốn lột cả da mặt hắn. Thậm chí Phong Hách còn nghi ngờ liệu Vân Hi có phải đang muốn nhân cơ hội này mà trả thù hắn hay không.
Nàng bóp nắn hồi lâu mà hắn vẫn bất động, Vân Hi lấy hết sức, vung tay tát thật mạnh vào mặt hắn. Cùng lúc đó, nàng nghiến chặt răng cắn lấy ngón tay hắn, lực mạnh đến mức như muốn cắn đứt cả ngón tay hắn.
Phong Hách hít một hơi thật sâu, quả thực bị nàng tát đến ngây người, phải mất một lúc lâu hắn mới ổn định lại được tâm trạng, rồi bật cười đầy tức tối: "Gan nàng lớn lắm rồi phải không?"
Hắn rút ngón tay ra, khớp ngón tay trắng bệch, những mạch máu nhỏ đã bị cắn rách, xem ra mấy ngày tới sẽ in hằn dấu răng của nàng. Thế nhưng, vẻ mặt Phong Hách vẫn không hề thay đổi, cứ như thể người bị cắn đau không phải là hắn. Hắn dùng ngón tay bóp lấy lớp da thịt dưới yết hầu, rồi nhanh chóng lột mạnh lên trên. Một tiếng "xoạt" vang lên, chiếc mặt nạ da người như thật bị lột bỏ. Chiếc mặt nạ này đã đeo khá lâu, khi xé ra, da mặt Phong Hách có chút tái nhợt và ửng đỏ một cách bất thường.
Hai gương mặt kề sát nhau, khoảng cách chưa đến nửa ngón tay. Hơi thở nóng hổi phả vào mặt Vân Hi, hàng mi dài cong vút của hắn thậm chí còn chạm vào da thịt nàng. Vân Hi hơi nhột, khẽ lùi lại một chút, nhưng lại một lần nữa bị Phong Hách đè xuống dưới. Hắn giam nàng trong không gian riêng tư trước người mình.
"Chàng... chàng không sao chứ?" Tâm trạng Vân Hi dâng trào rồi lại hạ xuống, mãi một lúc sau mới bình tĩnh lại được, nàng mới thốt lên câu hỏi đó.
"Khanh Khanh muốn bổn vương có chuyện hay không có chuyện đây?" Tiếng gọi âu yếm "Khanh Khanh" buột miệng thốt ra, nghe có vẻ ngọt ngào nhưng lại chẳng chứa đựng chút tình cảm chân thật nào, thậm chí còn mang theo vài phần mỉa mai, châm chọc.
Hai cơ thể áp sát vào nhau, hai chân Vân Hi bị đầu gối hắn đẩy ra. Dục vọng của hắn xuyên qua lớp vải mỏng áp vào cửa mật huyệt nàng. Hơi thở của Vân Hi trở nên rất nhẹ, dường như hắn có thể xuyên qua lớp vải mỏng manh ấy mà xông thẳng vào cơ thể nàng bất cứ lúc nào, đầy đe dọa. Vân Hi hiểu rõ, lúc này hắn nhất định đang rất tức giận. Tiếp theo, nàng sẽ phải đối mặt với cơn thịnh nộ ngút trời của hắn. Thế nhưng không hiểu sao, nàng không mấy sợ hãi, chỉ cảm thấy có chút hoang mang. Trong lòng vốn đã đinh ninh hắn có thể đã bị thương, giờ nhìn thấy hắn rồi, vẫn có chút không chân thực.
"Tất nhiên là mong chàng không có chuyện gì rồi, chàng chẳng phải biết điều đó sao?" Vân Hi liếc Phong Hách một cái, nếu hai người không căng thẳng như vậy, ánh mắt này hẳn sẽ giống như đang làm nũng. Cảm giác không chân thực như thủy triều rút đi, lúc này Vân Hi cũng đã hiểu rõ mọi chuyện. Tin tức Phong Hách bị ám sát nguy kịch e rằng là do chính hắn tung ra. Hắn nguy kịch là giả, nhưng sự lo lắng của nàng là thật, dáng lẽ Vân Hi phải tức giận, nhưng so với tức giận, trong lòng nàng lại cảm thấy may mắn nhiều hơn.
Vân Hi nâng tay lên, vuốt ve ngực hắn: "Có bị thương ở đâu không?" Dù nói là không nguy hiểm đến tính mạng, nhưng Phong Hách vốn dĩ ba ngày hai bữa lại bị ám sát. Vân Hi nghĩ, chuyện ám sát này e rằng không phải là không có cơ sở.
Phong Hách cười lạnh một tiếng: "Phong Uyên tưởng nàng đã chết, oán hận ta, lập tức phái hết tinh nhuệ dưới trướng đến, cũng chỉ trình độ đó, chẳng làm hại được ta, chỉ là mấy gia tộc thế gia kia tưởng có cơ hội, phái cao thủ giang hồ đến, khiến ta chịu chút thiệt thòi." Vết thương thì có, nhưng cũng không phải vết thương chí mạng.
"Nàng cũng giống như Phong Uyên, ngay cả người nằm cạnh gối cũng không nhận ra." Giọng Phong Hách đầy vẻ nguy hiểm. "Nghĩ lại chuyện lúc đó, ta vừa nhìn đã biết thi thể cháy đen kia không phải là Khanh Khanh. Khanh Khanh thật sự đã trốn rồi." Ngón tay hắn vuốt ve khuôn mặt xinh đẹp của nàng, mọi câu nói dường như hắn đều nghiến răng mà nói.
"Nàng có biết khi ta nghĩ nàng đã chết, lòng ta đau đớn đến nhường nào không?" Trong giọng nói của Phong Hách ẩn chứa nỗi bi thương sâu thẳm. Hắn vốn là người không bao giờ để lộ điểm yếu, nhưng giờ đây lại nghe có vẻ yếu ớt lạ thường.
Tim Vân Hi cũng nhói lên, nàng nhớ lại cảm giác đau khổ khi hay tin Phong Hách có thể đã chết. Nàng không phải không hiểu hắn dành tình cảm sâu đậm cho mình, nhưng khi nghĩ đến nỗi tuyệt vọng mà hắn phải chịu đựng lúc đó, chắc hẳn còn sâu hơn những gì nàng đã trải qua nhiều.
Bình luận