🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 103: Đêm Viếng (Hoàng thúc chuẩn bị bắt người)

Tuyết càng lúc càng rơi dày, phủ một lớp mỏng trên những bậc đá. Với nam nhân trưởng thành, lớp tuyết này có lẽ chẳng ảnh hưởng đến việc đi lại, nhưng với Vân Hi mà nói, trời đã dần tối và tuyết vẫn không ngừng rơi, quả thật không thích hợp để xuống núi nữa.

May mắn thay, Lam Khê Ngữ đã sớm lường trước điều này. Cậu đã xin chùa dọn sẵn một sương phòng sạch sẽ. Kim An Tự có diện tích rộng lớn, từ lâu đã tích lũy được lượng tín chúng đông đảo, nên xây dựng khá nhiều sương phòng. Nếu không đặt trước sớm, thậm chí một chỗ cũng khó mà có được.

Sau bữa tối, Vân Hi vào sương phòng. Tuy căn phòng có phần đơn sơ, nhưng vẫn sạch sẽ, gọn gàng.

Dưới ánh đèn, Vân Hi lặng lẽ chép Kinh Tâm, cố gắng trấn áp sự bồn chồn trong lòng. Sau bữa tối, nàng và Lam Khê Ngữ đã xảy ra một chút bất đồng, nhưng cuối cùng nàng cũng thuyết phục được Lam Khê Ngữ đưa mình về kinh thành. Họ có thể khởi hành vào sáng mai.

Phong Hách vẫn sống chết chưa rõ, nàng không sao có thể an lòng sống cuộc đời riêng. Nàng buộc phải quay về để xác nhận an nguy của hắn.

Vân Hi ngồi đó đến tận giờ Thân, nàng cất những cuốn kinh Phật đã chép xong vào rương, sau đó mới tắm rửa rồi lên giường. Trong bóng tối, Vân Hi mở to mắt, không tài nào chợp mắt được. Cứ nằm mãi như vậy cho đến tận canh ba , sự hoảng sợ cứ thế choán lấy trái tim Vân Hi mà không ngừng đeo bám.

Tiếng đánh bạng* (tiếng hiệu canh đêm) vang lên, dần dần hòa cùng nhịp tim của nàng thình thịch thình thịch. Đột nhiên Vân Hi cảm thấy có điều bất thường, nàng bật dậy.

Ánh mắt Vân Hi đổ dồn vào màn giường. Lớp lụa mỏng manh ngăn cách thế giới bên trong và bên ngoài giường. Đôi mắt đã quen với bóng tối có thể cảm nhận được những hình bóng lờ mờ bên ngoài màn, như thể có một con mãnh thú đang rục rịch.

Kích thước chiếc giường này, đối với một gia đình bình thường, đương nhiên là lớn, nhưng nếu so với chiếc bạt bộ sàng* (giường lớn có buồng) mà Vân Hi thường nằm, thì nó quả thực nhỏ bé, chỉ cần vươn tay là có thể vén màn lên. Vân Hi nín thở, đầu ngón tay cũng run rẩy.

Đầu ngón tay nàng chạm vào màn giường trong đêm canh ba, một cảm giác hơi lạnh.

Chưa kịp vén màn, bên tai đã truyền đến tiếng thở hổn hển của một con thú. Màn giường từ từ bị vén ra, chiếc mũi đen ướt át của loài thú phập phồng ngay trước mắt nàng, hơi thở ẩm ướt và nóng bỏng tràn ngập không gian.

Tim nàng gần như nhảy ra khỏi lồng ngực. Dưới nỗi sợ hãi tột cùng, Vân Hi mất đi sức lực để hét lên. Giữa điện quang hỏa thạch* (nhanh như chớp), trời đất quay cuồng, nàng đã bị vật ngã xuống giường.

Vân Hi trợn tròn mắt, lúc này mới nhìn rõ kẻ vừa vồ lấy mình, hóa ra lại là một con báo.

Trong màn đêm tĩnh mịch, một giọng nói trầm thấp vang lên, chính là tiếng của người đàn ông lạ mặt nàng gặp ban ngày. Tim nàng chợt chùng xuống.

"Tiểu nương tử xinh đẹp dường này, lại dám một mình ở phòng, không sợ kẻ khác dòm ngó sao?" Vân Hi không muốn làm Đông Vũ mệt mỏi, nên đã sắp xếp cho nàng ấy và phu quân ở chung một sương phòng. Giờ đây, lòng tin vào sự linh thiêng của chốn Phật môn lại vô tình trở thành gông cùm trói buộc chính nàng.

Xoẹt!

Màn giường bị giật mạnh xuống. Một bóng người cao lớn sừng sững hiện ra bên giường. Vân Hi vừa kinh sợ vừa hoảng loạn, muốn giãy giụa nhưng bị con báo ghì chặt vai. Vuốt báo mạnh mẽ đến nỗi Vân Hi có thể cảm nhận lớp vải trên vai mình đang rách toác. Vân Hi vốn trân quý sinh mạng, đây là mạng sống cha mẹ nàng ban cho. Trong khoảnh khắc ấy, nàng đã chuẩn bị cho tình huống xấu nhất. Nàng nằm yên dưới vuốt báo, giọng run run: "Vị tráng sĩ này có phải muốn tiền của? Nếu vậy, tất cả đều ở trong cái hòm dưới gầm giường, có sáu ngàn lượng ngân phiếu, ngài cứ lấy đi. Còn nếu muốn thứ khác... xin đừng tổn hại tính mạng có được không?" Dù sợ hãi, nhưng ý chí nàng vẫn kiên định.

Nàng vẫn phải sống, ít nhất là phải sống sót quay về kinh thành, đích thân xác nhận an nguy của hắn.

Vân Hi cắn chặt môi. Nếu chỉ là tiền của, thì đó là vật ngoài thân. Nhưng người nam nhân này đã mấy lần nhắc đến nhan sắc của nàng, e là hắn không chỉ muốn tiền mà còn muốn cả sắc. Vậy thì nàng chỉ có thể cầu mong có cơ hội giữ lại được mạng sống. "Đây là Phật môn tịnh địa, Bồ Tát đang nhìn đấy!"

"Tiểu nương tử lại không xem trọng trinh tiết." Người nam nhân khịt mũi. "Vậy thì nàng cứ xem Bồ Tát có hạ phàm để ngăn cản ta không."

Vân Hi vẫn nằm dưới móng vuốt của con báo, con vật thậm chí còn nhe nanh với nàng. Nàng không muốn có bất kỳ cuộc tranh cãi nào với người nam nhân này. Nàng cụp mi mắt, cố nén sự khó chịu trong lòng, rồi lại không kìm được mà nghĩ đến Phong Hách, khóe mắt đã ứa lệ.

Người nam nhân cúi thấp mắt, chăm chú theo dõi từng biểu cảm nhỏ nhất trên khuôn mặt Vân Hi. Cuối cùng, hắn không nhịn được mà cười khẩy một tiếng, "Ngoan ngoãn đấy."

Lòng Vân Hi chấn động. Giọng nói của người nam nhân này mặc dù hoàn toàn không giống giọng của hắn, nhưng lại khiến nàng nhớ về hắn.

Nếu nàng không rời đi, có lẽ tất cả những chuyện này đã không xảy ra.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...