Chương 5: Lật Kèo
Bình hoàn thành trò chơi, tháo dây trói, để tôi quỳ trên sàn, hơi thở nặng nhọc. Gã cười đắc thắng, nghĩ tôi đã khuất phục hoàn toàn. Chiếc khóa vẫn bám "cậu nhỏ", vừa khít, không đau, nhưng ký ức về nó – về nhục nhã – khiến máu tôi sôi. Gã lơ là, ngồi trên sofa, chìa khóa lấp ló trong túi.
Tôi hành động. Tôi nhặt còng tay trên sàn, khóa cổ tay gã nhanh như chớp. "Mày làm gì?!" gã gào, mắt hoảng loạn. Tôi đẩy gã xuống sàn, đảo ngược vai trò. "Chơi lại trò của mày," tôi nói, giọng lạnh. Tôi tự tháo khóa dương vật, cảm giác tự do tràn ngập, nhưng tôi chưa dừng lại.
Tôi ép Bình vào trò chơi của chính gã. Không phải dây da hay lời sỉ nhục, mà là sự áp đảo – tôi kéo gã vào khoảnh khắc thân mật, nơi tôi là DOM. Mỗi hành động của tôi là một lời tuyên bố: tôi không còn là chó con. Bình không chống cự, ánh mắt gã kỳ lạ – như thể gã khao khát sự đảo vai này, như thể gã muốn bị kiểm soát. Hơi thở gã nặng nề, cơ thể đáp ứng, nhưng tôi thấy nỗi sợ xen lẫn trong mắt gã.
Khi kết thúc, tôi đứng dậy, nhìn Bình nằm đó, bất lực. "Mày nghĩ mày thắng?" gã nói, nụ cười bí ẩn. "Trò này chưa xong, Hùng." Tôi rời căn hộ, trái tim nặng trĩu. Bình là bạn hay kẻ thù? Tôi không biết. Nhưng Sài Gòn vẫn sáng, và tôi là Hùng mới – kẻ không để ai khóa mình lần nữa.
Đọc gì tiếp theo?
Dựa trên lựa chọn của độc giả khác sau khi đọc xong truyện này.
Dựa trên 1 lượt chuyển tiếp của độc giả
Bạn thấy sao?