Chương 4: Bí Mật Của Bình
Bình tháo dây trói, nhưng tôi vẫn quỳ, giả vờ kiệt sức. Căn hộ neon sáng rực, không khí nặng nề bởi hơi thở và mồ hôi. Chiếc khóa bám chặt "cậu nhỏ", vừa khít, không đau, nhưng mỗi cử động nhẹ khiến nó cọ vào da, gợi nhắc sự bất lực. Bình đứng trên tôi, ánh mắt đắc thắng, nhưng tôi thấy một kẽ hở – một Bình yếu đuối, che giấu sau lớp mặt nạ quyền lực.
Đêm đó, gã là DOM tuyệt đối. Gã ép tôi bò, dây da siết cổ tay, giọng trầm đầy sỉ nhục: "PT gì mà thế này, Hùng?" Rồi gã vượt giới hạn, kéo tôi vào trò chơi thân mật hơn. Không phải đau đớn, mà là sự kiểm soát – mỗi hành động của gã như khắc sâu rằng tôi thuộc về gã. Tôi nghiến răng, nhịp tim đập mạnh, không phải vì khoái cảm, mà vì nhục nhã. Chiếc khóa cọ mạnh khi cơ thể tôi phản ứng, đau nhói, nhắc tôi về sự mất tự do. Nhưng tôi quan sát: gã lơ là, chìa khóa lấp ló trong túi quần.
Hồi mới quen, Bình từng kể, giọng say: "Cha tao ép tao phải hoàn hảo. Yếu là chết, nên tao không được thua." Gã dừng, mắt đỏ hoe, như che giấu một vết thương. Giờ tôi hiểu: Bình dùng BDSM để xây bức tường, để không ai thấy gã tan vỡ.
Tôi đứng dậy, nắm chìa khóa gã ném. "Đến lượt mày, Bình," tôi nói, giọng lạnh. Gã cười, nhưng tay run. Trò chơi sắp đảo chiều, và tôi sẽ phá bức tường của gã.
Bình đang che giấu gì? Comment nhé!
Bạn thấy sao?