Chương 3: Đêm Quỳ
Căn hộ của Bình rực ánh đèn neon, như một sân khấu bệnh hoạn. Gã đứng đó, áo đen bó sát, ánh mắt sắc lạnh như dao. "Quỳ xuống," gã ra lệnh, giọng trầm đầy quyền lực. Tôi nghiến răng, đầu gối chạm sàn, nhục nhã bùng cháy. Chiếc khóa vẫn bám chặt "cậu nhỏ", vừa khít, nhưng mỗi lần tôi nhúc nhích, nó cọ nhẹ vào da, gợi nhắc sự bất lực. Khi tôi cúi đầu, quần cọ mạnh hơn, một cơn đau nhói thoáng qua, như thể khóa đang cười nhạo.
Bình bước đến, tay cầm dây da, nụ cười nham hiểm. "Gọi tao là chủ nhân," gã nói. Tôi cắn môi, từ chối, nhưng gã giật cằm tôi, ép nhìn vào mắt gã – đôi mắt từng ấm áp, giờ lạnh như băng. "Muốn tháo khóa? Nghe lời." Tôi lẩm bẩm từ đó, mỗi âm thanh như dao cắt lòng tự trọng. Gã bắt tôi bò, sỉ nhục bằng lời cay độc: "PT gì mà quỳ thế này, Hùng?"
Rồi gã vượt giới hạn. Bình trói tay tôi bằng dây da, dùng sức mạnh gym để áp đảo. Tôi nhẩm đếm nhịp thở, giữ bình táo trong cơn đau và giận. Tôi quan sát – gã lơ là khi thỏa mãn, chìa khóa lấp ló trong túi quần. Tôi giả vờ khuất phục, đầu cúi thấp, nhưng trong lòng chỉ có một ý nghĩ: trả thù.
Bình cười, vuốt tóc tôi. "Tốt lắm, chó con," gã nói, giọng đắc thắng. Nhưng tôi biết, đêm nay, tôi quỳ, nhưng tôi sẽ đứng dậy. Bình sẽ trả giá.
Bạn thấy sao?