Chương 2: Vết Sẹo Cũ
Tôi chạy xe máy qua những con phố Sài Gòn, ánh đèn neon chập chờn như trêu ngươi. Chiếc khóa kim loại bám chặt "cậu nhỏ", vừa khít như một lời cảnh báo im lặng. Bình thường, nó không đau – chỉ là một sự hiện diện lạnh lẽo, nhắc tôi rằng tôi không còn tự do. Nhưng những khi tôi dừng đèn đỏ, cố rặn tiểu trong đầu, ký ức đêm qua ùa về: dòng chảy ngắt quãng, kim loại cọ vào da, đau nhói như kim châm. Tệ hơn là lúc cọ xát với quần, một cơn cương bất ngờ ập đến. Khóa siết chặt, đau đớn lan tỏa, khiến tôi cắn môi, mồ hôi lấm tấm. Nhục nhã trào dâng – không phải vì đau, mà vì tôi không thể kiểm soát chính cơ thể mình.
Vết sẹo cũ càng làm mọi thứ tồi tệ. Ba năm trước, tôi là một PT mới, đầy tham vọng. Thành, bạn thân đại học, là người tôi tin cậy. Chúng tôi cùng luyện tập cho một cuộc thi gym lớn – cơ hội đổi đời. Tôi chuẩn bị kỹ, từ chế độ ăn đến bài biểu diễn. Nhưng một tuần trước thi, Thành nói ban tổ chức phát hiện tôi dùng doping. "Họ kiểm tra máu, Hùng. Mày bị loại," gã nói, ánh mắt giả vờ tiếc nuối. Tôi sốc, cố liên lạc ban tổ chức, nhưng họ từ chối gặp, nói có bằng chứng. Sau này, tôi biết Thành giả mạo email, gửi kết quả kiểm tra giả để đẩy tôi ra. Gã thắng cúp, còn tôi mất tất cả – danh dự, giấc mơ, niềm tin.
Bình đến sau đó, như ánh sáng trong cơn bão. Gã kéo tôi khỏi quán bar, ép tôi vào gym, dạy tôi đứng dậy. "Mạnh mẽ lên, Hùng," gã nói, ánh mắt chân thành. Nhưng giờ, tin nhắn của gã – "Làm slave dog" – như dao cứa. Bình có khác gì Thành? Tôi nghi ngờ mọi thứ. Đêm nay, tôi sẽ quỳ trước gã, nhưng tôi thề: gã sẽ nếm nhục nhã.
Bạn thấy sao?