Chương 1: Cái Khóa
Tôi là Hùng, PT gym ở Sài Gòn, nơi cơ bắp là danh dự, còn niềm tin là thứ xa xỉ. Bình – học viên thân nhất – là bạn nhậu lý tưởng, người tôi nghĩ sẽ không bao giờ phản bội. Nhưng đêm đó, tại bar quận 7, whisky và nụ cười của gã kéo tôi vào bóng tối.
Tôi tỉnh dậy, đầu đau như búa bổ, cơ thể nặng nề. Trong nhà vệ sinh, tôi kéo khóa quần, và một cảm giác lạnh buốt khiến tim ngừng đập. Một chiếc khóa kim loại – nhỏ, sáng loáng – bám chặt "cậu nhỏ". Nó vừa khít, không đau, như một lời nhắc nhở im lặng về sự kiểm soát. Nhưng khi tôi rặn tiểu, kim loại cọ vào da, đau nhói, dòng chảy ngắt quãng. Tôi nghiến răng, cố chịu đựng. Rồi, khi mặc quần, một cơn cương bất ngờ ập đến – có lẽ từ cơn giận. Khóa siết chặt, đau đớn lan tỏa, khiến tôi cắn môi, mồ hôi lấm tấm. Nhục nhã trào dâng, không vì đau, mà vì tôi không còn là chính mình.
Tôi sờ khóa, tay run, cố kéo nhưng vô ích. Bệnh viện? Làm sao giải thích? "Bác sĩ, bạn tôi khóa... chỗ đó"? Bạn bè, gia đình – tôi tưởng tượng ánh mắt phán xét, tiếng thì thầm sau lưng. Một PT mạnh mẽ, giờ bị trói buộc bởi thứ nhỏ bé đến đáng cười.
Tôi nhắn Bình: "Cái khóa này là sao?" Gã trả lời: "Say quá, đùa chút. Muốn tháo? Làm slave dog cho tao một đêm." Máu dồn lên mặt. Tôi muốn đấm gã, nhưng nỗi sợ lấn át – sợ xấu hổ, sợ tự làm tổn thương.
Tôi nhắn lại: "Được. Tối nay, nhà mày." Tôi không phải kẻ dễ thua.
Bạn thấy sao?