Chương 9: 9
Tứ chi nóng đến tê dại, máu như bị đọng lại phải mất một lúc mới lưu thông được, thân thể không kịp thích ứng, ngứa ngáy xả xuống thân thể cậu trong bóng tối.
Phương Phùng Chí bị một tia sáng chiếu vào mà mở mắt, sau khi tỉnh táo lại nhìn bốn phía xung quanh, phòng rất lớn, như khách sạn vậy. Cảnh tượng cuối cùng trong trí nhớ đột nhiên lao vọt vào kí ức, cả người Phương Phùng Chí nháy mắt lạnh băng. Bây giờ ở tuyến thể không có chỗ nào không khoẻ cả, không giống như tình trạng bị đè nén khí nóng như bình thường, càng không giống sự nóng bức như lửa đốt của kỳ động dục. Ngược lại, chỗ kia giống như được trấn an vậy, không có chút cảm giác khó chịu tồn tại. Phương Phùng Chí không vì vậy mà thấy vui vẻ, chỉ cảm thấy hối hận và đau khổ, cậu biết chuyện này đang đại biểu cho cái gì.
Miễn cưỡng nâng cánh tay vô lực lên, có chút phát run mà sờ soạng lên mặt mình.
Ngay lúc chạm tới dấu răng hung hăn cắn vào tuyến thể, cả người Phương Phùng Chí giật mình. Không biết Alpha động dục kia dùng bao nhiêu sức lực để cắn, chỉ mới nhẹ nhàng chạm vào thôi đã đau không chịu nỗi, không cần nhìn cũng biết ở chỗ kia bây giờ chắc chắn kinh khủng không dám nhìn. Nhưng kỳ lạ là, trừ bỏ tuyến thế thì những bộ phận khác của cơ thể lại không có chỗ nào không khoẻ cả, điều này nói rõ rằng cậu không hề bị đám Alpha kia xâm hại.
Vì sao chứ?
Phương Phùng Chí xốc chăn lên, có lẽ Alpha kia chỉ mang mình tới nơi này để độc chiếm một mình thôi, cho dù có thế nào, cứ tiếp tục ở lại đây cũng không phải chuyện tốt lành gì. Cậu muốn đi xuống giường, lại nghe thấy tiếng mở cửa. Cậu ráo riết nhìn chằm chằm người đi vào.
Là một Beta đang bưng khay, bà nhìn qua không quá trẻ, thấy Phương Phùng Chí đang trợn mắt nhìn liền hoà ái cười: "Cậu tỉnh rồi?"
Phương Phùng Chí còn chưa kịp nói gì, Beta kia liền buông khay: "Cậu chờ chút, để tôi đi gọi tiên sinh."
Tiên sinh trong miệng bà chắc là Alpha kia, Phương Phùng Chí nắm nắm ga trải giường, không biết có phải là phản ứng bình thường sau đánh dấu hay không, cả người cậu bây giờ vô lực, chỉ có thể ngồi yên trên giường không nhúc nhích.
Cậu nghe thấy tiếng bước chân ở bên ngoài, mùi pheromone quen thuộc kia chậm chậm tới gần, mùi khói thuốc súng đầy tính công kích, nhưng sau khi bị pheromone này đánh dấu Omega lại rất thích, pheromone này làm cho cả người cậu nóng lên. Phương Phùng Chí không thể khống chế sự biến hoá sinh lý cơ thể mình, lòng bàn tay lo lắng đến chảy đầy mồ hôi.
Mùi hương kia càng lúc càng gần, càng lúc càng nồng, Phương Phùng Chí không dám ngẩng đầu, nặng nề cúi thấp đầu xuống, ánh mắt phát ngốc nhìn chằm chằm vào nếp gấp ở trên chăn. Tiếng bước chân của người kia vang lên trong phòng, pheromone của Alpha trong nháy mắt bao lấy cơ thể cậu.
Cậu nghe thấy một thanh âm quen thuộc: "Tỉnh rồi? Có chỗ nào không thoải mái không?"
Phương Phùng Chí khựng lại, ngẩng đầu ...
Cậu mở to hai mắt nhìn chằm chằm, đến miệng cũng không tin nỗi khẽ nhếch: "Là, là anh?" Cậu hoàn toàn không thể nào tin nỗi người ở trước mặt lại là Alpha mấy tháng trước đưa cậu đến bệnh viện. Bởi vì người này đã từng lộ ra thiện ý dành cho cậu, Phương Phùng Chí hơi thả lỏng một chút, cậu cảm thấy Alpha này không phải người xấu.
Bạn thấy sao?