🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 20: 20

Mẫn Trì không biết vì sao hôm nay phòng họp lại nóng đến như vậy. 

Hắn quay đầu nói với trợ lý ở bên cạnh: "giảm điều hòa thấp xuống một chút."

"Mẫn tổng, đã mười sáu độ rồi ..."

Mẫn Trì dừng lại, phát hiện đã có mất người lạnh đến mức mặc áo khoác vào. Hắn không nói gì nữa, mặt không biểu cảm uống một ngụm trà. Nhưng mùi trà nồng đậm cũng không thể khiến hắn thoát ra khỏi mùi hương trên người Phó Bách Khải, ngược lại càng lúc càng nồng. Mùi cam cúc ấm áp tràn ra nhiều vô cùng, vô cùng đáng thương mà bị mùi gỗ của Phó Bách Khải vây kín. 

Mùi pheromone trong phòng họp hỗn tạp khó chịu, Mẫn Trì quả thực sắp bức đến không chịu nỗi. 

Hắn ngẩng đầu nhìn nhân viên đang nói chuyện ở phía trước. 

Người của phòng tuyên truyền rõ ràng là cuộc họp cấp cao, thế mà lại để cho người mới trẻ người non dạ đến đây xem náo nhiệt, trong phòng họp đã đủ loạn rồi. 

Nói một lần còn chưa xong, cậu ta còn mang ra phương án thứ hai của mình. 

Mẫn Trì qua loa nhìn một lần, không đợi cậu ta nói xong liền khép lại ngay lập tức. Hắn đột nhiên đứng lên: "Xin lỗi, tôi có hơi đau đầu, hội nghị đổi thành ngày mai đi."

Mọi người đều đơ cứng, tính cách của Mẫn Trì đó giờ ít nói ít cười, làm việc cẩn trọng, cuộc họp được một nửa là đổi thời gian như thế này là lần đầu tiên. Càng quan trọng là hắn rất ít khi lộ ra cảm xúc của mình, sắc mặt vô cùng khó coi, vừa rồi không rõ ràng nói ra một câu như vậy, ai cũng không biết rốt cuộc cái gì chọc vào hắn, lo sợ có phải do pheromone của chính mình quá nồng hay không, đều cúi đầu không dám hé răng. 

Mẫn Trì uống mấy viên thuốc, vẫn cảm thấy phiền muộn. Cả buổi chiều ở trong văn phòng không hề ra ngoài. 

Lúc tan tầm đi đến thang máy, vừa lúc gặp phải Phó Bách Khải. 

"Mẫn tổng."

"Thân thể bây giờ thế nào rồi?"

Mùi hương trên người Phó Bách Khải vẫn nồng như cũ, Mẫn Trì nghiêng đầu: "Khá hơn rồi." Hắn nhìn Phó Bách Khải ấn tầng, mở miệng nói: "Hôm nay không lái xe đến sao?"

Phó Bách Khải nhìn đồng hồ gật gật đầu: "Bây giờ dọn đến ở gần công ty, trong khoảng thời gian này không cần lái xe."

"Như vậy à?"

Một mình Mẫn Trì chậm rãi đi ra khỏi thang máy, bãi đỗ xa chiếu ánh đèn xám trắng vào hắn khiến biểu cảm trên mặt hắn không quá đúng. Cũng giống như bình thường, hắn ngồi vào ghế lái, khởi động xe, trong lòng không có ý tưởng gì không giống với bình thường. Nhưng sau khi lái xe ra khỏi bãi đổ xe, lại không phải là hướng về nhà. 

Hắn một mình lái xe tới dưới chung cư của anh hắn. 

Hắn đứng ở bên cạnh bồn hoa trong chốc lát, anh hắn thời gian trước đã đi nơi khác làm khảo sát, hiện tại không hề có ở nhà, hắn đến nơi này không hề có ý nghĩa gì. 

Cuối cùng hắn dừng chân ở căn hộ cách vách anh hắn.

Không cần mở cửa, chỉ cần xuyên qua kẹt cửa thôi hắn cũng có thể ngửi thấy mùi cam cúc mơ hồ truyền ra. 

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...