🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 4: Chương 4

Cho đến khi một tia chớp kèm theo tiếng sấm vang lên khiến tôi giật mình ngẩng đầu, lúc đó mới phát hiện xe đã rẽ vào một con đường xa lạ.

Tôi giả vờ như không nhận ra, cả người như rơi vào hầm băng, tim đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồ ng ngực, tay tôi run rẩy, không thể gõ được chữ, nghiến răng nhắn vị trí và SOS cho Lục Xuyên Tịch.

Vừa nhấn gửi, “két” một tiếng, tài xế đạp phanh.

Đột nhiên xung quanh tối đen như mực, gã ta tắt đèn.

Tôi run rẩy quay đầu nhìn, lúc đó một tia chớp lại lóe lên, chiếu sáng trong xe như ban ngày, cũng chiếu rõ khuôn mặt béo ú của gã tài xế, hắn ta đang cười nham nhở nhìn tôi, râu ria lởm chởm.

“Bác, bác tài, tôi, tôi muốn đi đến, đến đường Quốc, Quốc Thịnh, bác, bác đi, đi nhầm đường rồi chăng?”

Trong bóng tối, giọng tôi run rẩy không thành lời, không thể ghép lại thành câu.

“Cô bé, đây là đường đưa cô đến thiên đường.”

Sự sợ hãi lập tức lan tràn khắp cơ thể.

Tôi hét lên, cố gắng mở cửa xe, đ.ấ.m mạnh vào cửa sổ, vừa đạp vừa đá gã tài xế.

Nhưng sức mạnh nam nữ vốn dĩ chênh lệch, gã ta khống chế tôi trên ghế phụ.

Đột nhiên, điện thoại của tôi reo lên, là cuộc gọi từ Lục Xuyên Tịch.

Tôi kinh hãi nhìn thấy người đàn ông ghê tởm đó vuốt vài cái trên màn hình, rồi ném điện thoại ra bên ngoài.

Hy vọng cuối cùng của tôi cũng bị dập tắt.

“Mẹ kiếp, phải đổi chỗ khác thôi.”

Hắn ta lấy một cái khăn từ dưới ghế lên, thấm nước, bịt mũi và miệng tôi.

Mùi hôi khó chịu xộc thẳng vào mũi…

Đây đúng là một tên tội phạm có kinh nghiệm.

Khi tỉnh dậy, toàn thân tôi đau nhức, đặc biệt là cảm giác lạ thường ở phía dưới, khiến tôi tuyệt vọng như rơi vào địa ngục.

Bên ngoài trời vẫn mưa, đây là một nhà nghỉ cũ nát, mùi đồ đạc cũ kỹ bốc mùi ở khắp nơi, sơn tường bong tróc, bóng đèn vàng vọt trên trần nhà, cách âm cũng chẳng tốt gì.

Tôi không màng gì nữa, hét lên cầu cứu, hy vọng có ai đó ngoài kia nghe thấy.

“Mày im ngay, đồ con đi3m.”

Tài xế lại tát tôi mấy cái, mắt tôi tối sầm, tai ù ù, dường như có chất lỏng ấm nóng chảy ra. Tôi dùng hết sức bình sinh mà cấu xé, cắn gã ta.

Nếu trong tay tôi có dao, tôi sẽ đ.â.m gã một nhát rồi lặng lẽ nhìn m.á.u chảy lênh láng trên đất, cho đến khi gã bỏ mạng.

Tiếng đập cửa đột ngột vang lên ngoài hành lang, càng lúc càng lớn, xen lẫn tiếng gọi gấp gáp của Lục Xuyên Tịch.

Tôi tưởng mình đang bị ảo giác.

“Vi Vi, anh ở đây, anh đến rồi.”

Giọng nói này như tia sáng trong bóng tối, có thể phá tan mọi quỷ quá

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...