🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt. Xem chi tiết

Chương 27: Chương 27

Ký ức về chàng trai tươi sáng và đẹp đẽ đó cuối cùng cũng chỉ là hoa trong nước, trăng trong gương, như một giấc ảo mộng, c.h.ế.t trong những hồi ức đã qua.

Có những người càng muốn né tránh, lại càng dễ gặp.

Hứa Minh Trạch đêm trước làm thêm rất muộn, sáng hôm sau lại phải đến trường, mệt mỏi không chịu nổi.

Thật ra buổi học này chẳng liên quan gì đến tôi, nhưng anh ấy cứ dặn dò mãi: “Vi Vi, em nhất định phải đến.”

Thì ra đó là buổi hội thảo chuyên đề về chứng trầm cảm.

Tôi đến lớp, anh ấy lại đẩy toàn bộ ghi chú cho tôi, để tôi tự tay ghi chép, còn anh thì gục xuống bàn ngủ.

Thật là quá rõ ràng!

Tôi chỉ còn cách giám sát nhất cử nhất động của thầy giáo, phòng khi thầy bất ngờ từ giảng đường đi xuống.

Buổi trưa tan học, anh ấy lại đau đầu, có lẽ do thiếu ngủ, chúng tôi tìm một chỗ dưới bóng cây không người, để anh ấy chợp mắt một lát, dưỡng sức cho tiết học buổi chiều.

Vậy mà lại tình cờ, Lục Xuyên Tịch và Bạch Nguyệt Nguyệt cũng xuất hiện ở đó, nhưng có cây cối che chắn, không ai chú ý đến chúng tôi.

Họ dường như đang tranh cãi về dự án quỹ gì đó, Bạch Nguyệt Nguyệt muốn làm, Lục Xuyên Tịch nói không làm được, không đồng ý.

Hai người cãi nhau một trận, trông không vui vẻ gì.

Lục Xuyên Tịch đi đường khác, đúng lúc nhìn thấy tôi ôm đầu Hứa Minh Trạch mà vuốt v3.

Tôi gật đầu nhẹ với anh ta: “Chào thầy Lục.”

Anh ta dường như muốn nói gì đó, nhưng chỉ mấp máy môi, rồi quay lưng rời đi.

Trước khi tốt nghiệp, chúng tôi hoàn toàn trở thành những người xa lạ, về nhà tôi cũng không gặp lại Lục Xuyên Tịch. Anh ta đã chuyển ra ngoài sống.

Đại kết cục

Ở bên Hứa Minh Trạch, giống như một chuyện hiển nhiên.

Lời cầu hôn của anh ấy đến một cách khá bất ngờ.

Tôi được anh ấy đăng lên tường tỏ tình.

“Sư tỷ Vi Vi, sư đệ Hứa có một cuốn sổ đỏ, muốn mời chị ký tên.”

Chiều hôm đó, Lục Xuyên Tịch đã mặt lạnh mời tôi vào văn phòng.

“Em thật sự muốn ở bên anh ta sao?”

“Thầy Lục, xin hỏi thầy lấy thân phận gì để chất vấn tôi? Thầy giáo? Anh trai? Hay là… bạn trai cũ?”

Anh ta mặt mày lạnh tanh, khóa cửa văn phòng:

“Vi Vi, nghe lời, đừng làm tôi lo lắng.”

“Liên quan gì đến thầy.”

Tôi cảm thấy ghê tởm, xoay người định mở cửa.

Anh ta nhanh chóng bước tới ôm chặt tôi, một tay bịt miệng tôi, kéo tôi ra sau.

Tôi nắm lấy cà vạt của anh ta, không nghĩ ngợi mà tát thẳng một cái:

“Đủ rồi, thật kinh tởm!”

Anh ta bị tôi đánh lệch mặt, móng tay cào lên mặt một đường, có m.á.u chảy ra.

Anh ta thản nhiên lau máu, cười chế giễu.

“Hừ, nói như thể em trong sạch lắm vậy, quyến rũ thầy giáo kiêm anh trai của mình, hả? Lăng Vi, em có tốt đẹp gì hơn tôi đâu.”

“Phải, tôi bẩn thỉu, nhưng Lục Xuyên Tịch, anh hiện tại bám chặt lấy tôi không buông, thì sạch sẽ gì chứ?”

“Vi Vi, tôi…”

“Nếu anh không buông, tôi sẽ kêu người đến. Văn phòng viện trưởng ở đối diện, tin tôi đi, việc thầy giáo quấy rối học sinh này, ông ấy sẽ rất quan tâm.”

Nghe vậy, anh ta từ từ buông tôi ra, bực bội đá văng chiếc ghế, cuối cùng ngồi sụp xuống đất, ôm mặt nói trong đau khổ.

“Vi Vi, đừng nói như vậy, tôi yêu em, tôi vẫn còn yêu em, chúng ta quay lại được không?”

“Quay lại? Là ai không dám nói thẳng với bố tôi và dì Lục rằng là anh thích tôi trước, là ai chê tôi bẩn thỉu rồi vứt bỏ tôi? Lục Xuyên Tịch, nếu anh còn là con người, hãy nghĩ đến Bạch Nguyệt Nguyệt, nghĩ đến dì Lục và bố tôi đi! Trên đời này không có thuốc hối hận, là anh không cần tôi, tại sao anh muốn quay lại thì tôi phải quay lại chứ? Tôi là người, không phải con ch.ó mà anh nuôi!”

“Ha, đúng vậy, là tôi tự làm tự chịu, là tôi tự tay đẩy em ra, nên bây giờ tôi mới mặt dày vô sĩ cầu xin em quay lại đây. Mẹ tôi cũng được, bác Lăng cũng được, đều không thành vấn đề. Chỉ cần em quay lại, tôi nhất định có thể sắp xếp ổn thoả, chúng ta còn có thể như trước đây, và rồi sẽ có một gia đình bốn người hạnh phúc.”

Nằm mơ đi!

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...