🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 193: Chương 193

Sáng hôm sau, Lâm Hi liên hệ với trợ lý của Đàm Kỳ, cô ấy không đồng ý ngay lập tức, chiều mới trả lời là tối ngày kia từ bảy đến chín giờ có thời gian.

Lâm Hi nói với Đoạn Dịch Hành một tiếng, anh hủy một buổi tiếp khách để đi gặp Đàm Kỳ.

Đàm Kỳ vốn tưởng Đoạn Dịch Hành hẹn cô ấy là bàn chuyện dự án, nào ngờ lại đi hỏi thăm bạn bè của cô ấy.

Vẻ mặt Đàm Kỳ lạnh lùng: “Người anh thích không phải là bạn tôi đấy chứ?”

Đoạn Dịch Hành kinh ngạc: “Cô đang nghĩ cái gì thế?”

Đàm Kỳ: “Vậy anh hỏi Hứa Minh Huệ làm gì? Hôm nay không phải anh nên bàn với tôi chuyện hợp tác dự án sao?”

Đoạn Dịch Hành: “Nói thật, chuyện này không thể không liên quan đến bạn cô, em dâu của mẹ cô ấy chính là thư ký hội đồng quản trị của Ngân Phàm, Đoạn Chinh đã cấu kết với bà ta.”

Đoạn Dịch Hành vẫn giữ lại chút mặt mũi cho Đoạn Chinh.

Đàm Kỳ cau mày, chuyện nhà họ Trịnh cô ấy đương nhiên biết, tuy Đoạn Dịch Hành không nói thẳng nhưng đoán cái là ra ngay: “Hai người đó tằng tịu với nhau?”

Đoạn Dịch Hành: “Cô nhờ bạn cô nhắn với mẹ cô ấy, cứ nói là tôi sẵn lòng hợp tác với họ.”

Đàm Kỳ: “Coi tôi là công cụ đấy à.”

Đoạn Dịch Hành nâng ly rượu kính cô ấy: “Quen biết một trận, sắp tới cũng là quan hệ hợp tác rồi, cô Đàm chắc sẽ không từ chối.”

“Được.” Đàm Kỳ đứng dậy định đi, “Tôi còn có việc, đi trước đây.”

Đoạn Dịch Hành có chút nghi hoặc, Đàm Kỳ vậy mà không nhắc đến chuyện dự án.

Ghép các chữ hoặc ký tự ở vị trí số lẻ trong câu tiếp theo rồi truy cập vào đó để đọc nội dung đầy đủ, riêng chữ "chấm" thì thay bằng dấu chấm nhé. Truyen con ngon chim tinh non chấm trên i cành d cây chấm hót v líu n

Sáng hôm sau, Lâm Hi liên hệ với trợ lý của Đàm Kỳ, cô ấy không đồng ý ngay lập tức, chiều mới trả lời là tối ngày kia từ bảy đến chín giờ có thời gian.

Lâm Hi nói với Đoạn Dịch Hành một tiếng, anh hủy một buổi tiếp khách để đi gặp Đàm Kỳ.

Đàm Kỳ vốn tưởng Đoạn Dịch Hành hẹn cô ấy là bàn chuyện dự án, nào ngờ lại đi hỏi thăm bạn bè của cô ấy.

Vẻ mặt Đàm Kỳ lạnh lùng: “Người anh thích không phải là bạn tôi đấy chứ?”

Đoạn Dịch Hành kinh ngạc: “Cô đang nghĩ cái gì thế?”

Đàm Kỳ: “Vậy anh hỏi Hứa Minh Huệ làm gì? Hôm nay không phải anh nên bàn với tôi chuyện hợp tác dự án sao?”

Đoạn Dịch Hành: “Nói thật, chuyện này không thể không liên quan đến bạn cô, em dâu của mẹ cô ấy chính là thư ký hội đồng quản trị của Ngân Phàm, Đoạn Chinh đã cấu kết với bà ta.”

Đoạn Dịch Hành vẫn giữ lại chút mặt mũi cho Đoạn Chinh.

Đàm Kỳ cau mày, chuyện nhà họ Trịnh cô ấy đương nhiên biết, tuy Đoạn Dịch Hành không nói thẳng nhưng đoán cái là ra ngay: “Hai người đó tằng tịu với nhau?”

Đoạn Dịch Hành: “Cô nhờ bạn cô nhắn với mẹ cô ấy, cứ nói là tôi sẵn lòng hợp tác với họ.”

Đàm Kỳ: “Coi tôi là công cụ đấy à.”

Đoạn Dịch Hành nâng ly rượu kính cô ấy: “Quen biết một trận, sắp tới cũng là quan hệ hợp tác rồi, cô Đàm chắc sẽ không từ chối.”

“Được.” Đàm Kỳ đứng dậy định đi, “Tôi còn có việc, đi trước đây.”

Đoạn Dịch Hành có chút nghi hoặc, Đàm Kỳ vậy mà không nhắc đến chuyện dự án.

Sáng hôm sau, Lâm Hi liên hệ với trợ lý của Đàm Kỳ, cô ấy không đồng ý ngay lập tức, chiều mới trả lời là tối ngày kia từ bảy đến chín giờ có thời gian.

Lâm Hi nói với Đoạn Dịch Hành một tiếng, anh hủy một buổi tiếp khách để đi gặp Đàm Kỳ.

Đàm Kỳ vốn tưởng Đoạn Dịch Hành hẹn cô ấy là bàn chuyện dự án, nào ngờ lại đi hỏi thăm bạn bè của cô ấy.

Vẻ mặt Đàm Kỳ lạnh lùng: “Người anh thích không phải là bạn tôi đấy chứ?”

Đoạn Dịch Hành kinh ngạc: “Cô đang nghĩ cái gì thế?”

Đàm Kỳ: “Vậy anh hỏi Hứa Minh Huệ làm gì? Hôm nay không phải anh nên bàn với tôi chuyện hợp tác dự án sao?”

Đoạn Dịch Hành: “Nói thật, chuyện này không thể không liên quan đến bạn cô, em dâu của mẹ cô ấy chính là thư ký hội đồng quản trị của Ngân Phàm, Đoạn Chinh đã cấu kết với bà ta.”

Đoạn Dịch Hành vẫn giữ lại chút mặt mũi cho Đoạn Chinh.

Đàm Kỳ cau mày, chuyện nhà họ Trịnh cô ấy đương nhiên biết, tuy Đoạn Dịch Hành không nói thẳng nhưng đoán cái là ra ngay: “Hai người đó tằng tịu với nhau?”

Đoạn Dịch Hành: “Cô nhờ bạn cô nhắn với mẹ cô ấy, cứ nói là tôi sẵn lòng hợp tác với họ.”

Đàm Kỳ: “Coi tôi là công cụ đấy à.”

Đoạn Dịch Hành nâng ly rượu kính cô ấy: “Quen biết một trận, sắp tới cũng là quan hệ hợp tác rồi, cô Đàm chắc sẽ không từ chối.”

“Được.” Đàm Kỳ đứng dậy định đi, “Tôi còn có việc, đi trước đây.”

Đoạn Dịch Hành có chút nghi hoặc, Đàm Kỳ vậy mà không nhắc đến chuyện dự án.

Sáng hôm sau, Lâm Hi liên hệ với trợ lý của Đàm Kỳ, cô ấy không đồng ý ngay lập tức, chiều mới trả lời là tối ngày kia từ bảy đến chín giờ có thời gian.

Lâm Hi nói với Đoạn Dịch Hành một tiếng, anh hủy một buổi tiếp khách để đi gặp Đàm Kỳ.

Đàm Kỳ vốn tưởng Đoạn Dịch Hành hẹn cô ấy là bàn chuyện dự án, nào ngờ lại đi hỏi thăm bạn bè của cô ấy.

Vẻ mặt Đàm Kỳ lạnh lùng: “Người anh thích không phải là bạn tôi đấy chứ?”

Đoạn Dịch Hành kinh ngạc: “Cô đang nghĩ cái gì thế?”

Đàm Kỳ: “Vậy anh hỏi Hứa Minh Huệ làm gì? Hôm nay không phải anh nên bàn với tôi chuyện hợp tác dự án sao?”

Đoạn Dịch Hành: “Nói thật, chuyện này không thể không liên quan đến bạn cô, em dâu của mẹ cô ấy chính là thư ký hội đồng quản trị của Ngân Phàm, Đoạn Chinh đã cấu kết với bà ta.”

Đoạn Dịch Hành vẫn giữ lại chút mặt mũi cho Đoạn Chinh.

Đàm Kỳ cau mày, chuyện nhà họ Trịnh cô ấy đương nhiên biết, tuy Đoạn Dịch Hành không nói thẳng nhưng đoán cái là ra ngay: “Hai người đó tằng tịu với nhau?”

Đoạn Dịch Hành: “Cô nhờ bạn cô nhắn với mẹ cô ấy, cứ nói là tôi sẵn lòng hợp tác với họ.”

Đàm Kỳ: “Coi tôi là công cụ đấy à.”

Đoạn Dịch Hành nâng ly rượu kính cô ấy: “Quen biết một trận, sắp tới cũng là quan hệ hợp tác rồi, cô Đàm chắc sẽ không từ chối.”

“Được.” Đàm Kỳ đứng dậy định đi, “Tôi còn có việc, đi trước đây.”

Đoạn Dịch Hành có chút nghi hoặc, Đàm Kỳ vậy mà không nhắc đến chuyện dự án.

Sáng hôm sau, Lâm Hi liên hệ với trợ lý của Đàm Kỳ, cô ấy không đồng ý ngay lập tức, chiều mới trả lời là tối ngày kia từ bảy đến chín giờ có thời gian.

Lâm Hi nói với Đoạn Dịch Hành một tiếng, anh hủy một buổi tiếp khách để đi gặp Đàm Kỳ.

Đàm Kỳ vốn tưởng Đoạn Dịch Hành hẹn cô ấy là bàn chuyện dự án, nào ngờ lại đi hỏi thăm bạn bè của cô ấy.

Vẻ mặt Đàm Kỳ lạnh lùng: “Người anh thích không phải là bạn tôi đấy chứ?”

Đoạn Dịch Hành kinh ngạc: “Cô đang nghĩ cái gì thế?”

Đàm Kỳ: “Vậy anh hỏi Hứa Minh Huệ làm gì? Hôm nay không phải anh nên bàn với tôi chuyện hợp tác dự án sao?”

Đoạn Dịch Hành: “Nói thật, chuyện này không thể không liên quan đến bạn cô, em dâu của mẹ cô ấy chính là thư ký hội đồng quản trị của Ngân Phàm, Đoạn Chinh đã cấu kết với bà ta.”

Đoạn Dịch Hành vẫn giữ lại chút mặt mũi cho Đoạn Chinh.

Đàm Kỳ cau mày, chuyện nhà họ Trịnh cô ấy đương nhiên biết, tuy Đoạn Dịch Hành không nói thẳng nhưng đoán cái là ra ngay: “Hai người đó tằng tịu với nhau?”

Đoạn Dịch Hành: “Cô nhờ bạn cô nhắn với mẹ cô ấy, cứ nói là tôi sẵn lòng hợp tác với họ.”

Đàm Kỳ: “Coi tôi là công cụ đấy à.”

Đoạn Dịch Hành nâng ly rượu kính cô ấy: “Quen biết một trận, sắp tới cũng là quan hệ hợp tác rồi, cô Đàm chắc sẽ không từ chối.”

“Được.” Đàm Kỳ đứng dậy định đi, “Tôi còn có việc, đi trước đây.”

Đoạn Dịch Hành có chút nghi hoặc, Đàm Kỳ vậy mà không nhắc đến chuyện dự án.

Nhà họ Đoạn neo người, ngoại trừ Đoạn Dịch Hành, ông cụ không thể dựa vào bất kỳ ai khác.

Lâm Hi lí nhí nói: “Em buồn ngủ rồi.”

Đoạn Dịch Hành hôn lên trán cô: “Ngủ đi.”

Ở bên Đoạn Dịch Hành, giấc mơ cũng ngọt ngào.

Sáng hôm sau dậy sớm đến công ty, Đoạn Dịch Hành thay quần áo trong phòng nghỉ, không ai biết tối qua anh đã ngủ ở nhà cô thư ký của mình một đêm.

Ngày hẹn với Đàm Kỳ, Lâm Hi và Đoạn Dịch Hành để tỏ rõ thành ý đã đến nhà hàng trước.

Đàm Kỳ thấy hai người cầm tài liệu, bỗng nhiên bật cười: “Hai người đến bàn dự án à?”

Giọng điệu có vẻ rất sảng khoái như vừa trả được thù.

Đoạn Dịch Hành ngước mắt lên: “Xem ý của cô thế nào.”

Đàm Kỳ hừ một tiếng, chuyển sang nhìn Lâm Hi, vẻ mặt có chút không được tự nhiên.

Lâm Hi và Đoạn Dịch Hành nhìn nhau, hỏi cô ấy: “Cô có chuyện muốn nói với tôi à?”

Đàm Kỳ: “… Tôi hơi không biết mở lời thế nào, khó nói quá.”

Lâm Hi: “…”

Rốt cuộc là chuyện gì vậy? Còn khó nói nữa chứ.

 

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...