🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 142: Chương 142

Lâm Hi im lặng suốt cả quãng đường, mắt dán chặt vào màn đêm ngoài cửa sổ. Câu nói vừa rồi của Đoạn Dịch Hành cứ lặp đi lặp lại trong đầu cô vô số lần.

Sau năm mới, nếu Đoạn Dịch Hành được ông nội ấn định vị trí người thừa kế, chắc hẳn chuyện hôn sự cũng sẽ được đưa vào kế hoạch. Không có Đàm Kỳ thì cũng sẽ có người khác. May thay, cô còn có căn hộ ở Thiên Đô Ngự Tỉ để lẩn tránh.

Xe chạy vào biệt thự, vừa dừng hẳn, tài xế đã nghe Đoạn Dịch Hành bảo: “Anh xuống trước đi.”

Tài xế không hiểu chuyện gì nhưng vẫn xuống xe. Lâm Hi định mở cửa xuống theo thì bị Đoạn Dịch Hành nắm lấy cổ tay kéo lại. Cô không kịp đề phòng, loạng choạng ngã ngồi lên đùi anh.

“Anh làm gì vậy?” Lâm Hi sợ chết khiếp, đây là ngay cửa nhà đấy, “Mau buông em ra.”

Đoạn Dịch Hành một tay giữ chặt eo cô, tay kia xoay mặt cô lại, khẽ hỏi: “Nếu tôi kết hôn, em nghĩ người đó sẽ là ai?”

Tim Lâm Hi thắt lại, cô vùng vẫy: “Dù sao cũng không phải là em.”

“Vậy thì chỉ có thể là người khác thôi.” Đoạn Dịch Hành thầm thì bên tai, “Tay tôi sẽ chạm vào eo cô ấy như đang chạm vào em lúc này, sẽ đưa cô ấy đến trang viên Bắc Khu Nhất Hào để chung chăn chung gối, cưỡi ngựa, ngắm lá ngân hạnh…”

“Anh đừng nói nữa.” Sắc mặt Lâm Hi trắng bệch.

Đoạn Dịch Hành nhẹ nhàng v**t v* mặt cô, lặng lẽ nhìn: “Tại sao không được nói? Tôi cứ ngỡ khi em nói chia tay, em đã lường trước được những điều này rồi chứ.”

Ghép các chữ hoặc ký tự ở vị trí số lẻ trong câu tiếp theo rồi truy cập vào đó để đọc nội dung đầy đủ, riêng chữ "chấm" thì thay bằng dấu chấm nhé. Truyen con ngon chim tinh non chấm trên i cành d cây chấm hót v líu n

Lâm Hi im lặng suốt cả quãng đường, mắt dán chặt vào màn đêm ngoài cửa sổ. Câu nói vừa rồi của Đoạn Dịch Hành cứ lặp đi lặp lại trong đầu cô vô số lần.

Sau năm mới, nếu Đoạn Dịch Hành được ông nội ấn định vị trí người thừa kế, chắc hẳn chuyện hôn sự cũng sẽ được đưa vào kế hoạch. Không có Đàm Kỳ thì cũng sẽ có người khác. May thay, cô còn có căn hộ ở Thiên Đô Ngự Tỉ để lẩn tránh.

Xe chạy vào biệt thự, vừa dừng hẳn, tài xế đã nghe Đoạn Dịch Hành bảo: “Anh xuống trước đi.”

Tài xế không hiểu chuyện gì nhưng vẫn xuống xe. Lâm Hi định mở cửa xuống theo thì bị Đoạn Dịch Hành nắm lấy cổ tay kéo lại. Cô không kịp đề phòng, loạng choạng ngã ngồi lên đùi anh.

“Anh làm gì vậy?” Lâm Hi sợ chết khiếp, đây là ngay cửa nhà đấy, “Mau buông em ra.”

Đoạn Dịch Hành một tay giữ chặt eo cô, tay kia xoay mặt cô lại, khẽ hỏi: “Nếu tôi kết hôn, em nghĩ người đó sẽ là ai?”

Tim Lâm Hi thắt lại, cô vùng vẫy: “Dù sao cũng không phải là em.”

“Vậy thì chỉ có thể là người khác thôi.” Đoạn Dịch Hành thầm thì bên tai, “Tay tôi sẽ chạm vào eo cô ấy như đang chạm vào em lúc này, sẽ đưa cô ấy đến trang viên Bắc Khu Nhất Hào để chung chăn chung gối, cưỡi ngựa, ngắm lá ngân hạnh…”

“Anh đừng nói nữa.” Sắc mặt Lâm Hi trắng bệch.

Đoạn Dịch Hành nhẹ nhàng v**t v* mặt cô, lặng lẽ nhìn: “Tại sao không được nói? Tôi cứ ngỡ khi em nói chia tay, em đã lường trước được những điều này rồi chứ.”

Lâm Hi im lặng suốt cả quãng đường, mắt dán chặt vào màn đêm ngoài cửa sổ. Câu nói vừa rồi của Đoạn Dịch Hành cứ lặp đi lặp lại trong đầu cô vô số lần.

Sau năm mới, nếu Đoạn Dịch Hành được ông nội ấn định vị trí người thừa kế, chắc hẳn chuyện hôn sự cũng sẽ được đưa vào kế hoạch. Không có Đàm Kỳ thì cũng sẽ có người khác. May thay, cô còn có căn hộ ở Thiên Đô Ngự Tỉ để lẩn tránh.

Xe chạy vào biệt thự, vừa dừng hẳn, tài xế đã nghe Đoạn Dịch Hành bảo: “Anh xuống trước đi.”

Tài xế không hiểu chuyện gì nhưng vẫn xuống xe. Lâm Hi định mở cửa xuống theo thì bị Đoạn Dịch Hành nắm lấy cổ tay kéo lại. Cô không kịp đề phòng, loạng choạng ngã ngồi lên đùi anh.

“Anh làm gì vậy?” Lâm Hi sợ chết khiếp, đây là ngay cửa nhà đấy, “Mau buông em ra.”

Đoạn Dịch Hành một tay giữ chặt eo cô, tay kia xoay mặt cô lại, khẽ hỏi: “Nếu tôi kết hôn, em nghĩ người đó sẽ là ai?”

Tim Lâm Hi thắt lại, cô vùng vẫy: “Dù sao cũng không phải là em.”

“Vậy thì chỉ có thể là người khác thôi.” Đoạn Dịch Hành thầm thì bên tai, “Tay tôi sẽ chạm vào eo cô ấy như đang chạm vào em lúc này, sẽ đưa cô ấy đến trang viên Bắc Khu Nhất Hào để chung chăn chung gối, cưỡi ngựa, ngắm lá ngân hạnh…”

“Anh đừng nói nữa.” Sắc mặt Lâm Hi trắng bệch.

Đoạn Dịch Hành nhẹ nhàng v**t v* mặt cô, lặng lẽ nhìn: “Tại sao không được nói? Tôi cứ ngỡ khi em nói chia tay, em đã lường trước được những điều này rồi chứ.”

Lâm Hi im lặng suốt cả quãng đường, mắt dán chặt vào màn đêm ngoài cửa sổ. Câu nói vừa rồi của Đoạn Dịch Hành cứ lặp đi lặp lại trong đầu cô vô số lần.

Sau năm mới, nếu Đoạn Dịch Hành được ông nội ấn định vị trí người thừa kế, chắc hẳn chuyện hôn sự cũng sẽ được đưa vào kế hoạch. Không có Đàm Kỳ thì cũng sẽ có người khác. May thay, cô còn có căn hộ ở Thiên Đô Ngự Tỉ để lẩn tránh.

Xe chạy vào biệt thự, vừa dừng hẳn, tài xế đã nghe Đoạn Dịch Hành bảo: “Anh xuống trước đi.”

Tài xế không hiểu chuyện gì nhưng vẫn xuống xe. Lâm Hi định mở cửa xuống theo thì bị Đoạn Dịch Hành nắm lấy cổ tay kéo lại. Cô không kịp đề phòng, loạng choạng ngã ngồi lên đùi anh.

“Anh làm gì vậy?” Lâm Hi sợ chết khiếp, đây là ngay cửa nhà đấy, “Mau buông em ra.”

Đoạn Dịch Hành một tay giữ chặt eo cô, tay kia xoay mặt cô lại, khẽ hỏi: “Nếu tôi kết hôn, em nghĩ người đó sẽ là ai?”

Tim Lâm Hi thắt lại, cô vùng vẫy: “Dù sao cũng không phải là em.”

“Vậy thì chỉ có thể là người khác thôi.” Đoạn Dịch Hành thầm thì bên tai, “Tay tôi sẽ chạm vào eo cô ấy như đang chạm vào em lúc này, sẽ đưa cô ấy đến trang viên Bắc Khu Nhất Hào để chung chăn chung gối, cưỡi ngựa, ngắm lá ngân hạnh…”

“Anh đừng nói nữa.” Sắc mặt Lâm Hi trắng bệch.

Đoạn Dịch Hành nhẹ nhàng v**t v* mặt cô, lặng lẽ nhìn: “Tại sao không được nói? Tôi cứ ngỡ khi em nói chia tay, em đã lường trước được những điều này rồi chứ.”

Lâm Hi im lặng suốt cả quãng đường, mắt dán chặt vào màn đêm ngoài cửa sổ. Câu nói vừa rồi của Đoạn Dịch Hành cứ lặp đi lặp lại trong đầu cô vô số lần.

Sau năm mới, nếu Đoạn Dịch Hành được ông nội ấn định vị trí người thừa kế, chắc hẳn chuyện hôn sự cũng sẽ được đưa vào kế hoạch. Không có Đàm Kỳ thì cũng sẽ có người khác. May thay, cô còn có căn hộ ở Thiên Đô Ngự Tỉ để lẩn tránh.

Xe chạy vào biệt thự, vừa dừng hẳn, tài xế đã nghe Đoạn Dịch Hành bảo: “Anh xuống trước đi.”

Tài xế không hiểu chuyện gì nhưng vẫn xuống xe. Lâm Hi định mở cửa xuống theo thì bị Đoạn Dịch Hành nắm lấy cổ tay kéo lại. Cô không kịp đề phòng, loạng choạng ngã ngồi lên đùi anh.

“Anh làm gì vậy?” Lâm Hi sợ chết khiếp, đây là ngay cửa nhà đấy, “Mau buông em ra.”

Đoạn Dịch Hành một tay giữ chặt eo cô, tay kia xoay mặt cô lại, khẽ hỏi: “Nếu tôi kết hôn, em nghĩ người đó sẽ là ai?”

Tim Lâm Hi thắt lại, cô vùng vẫy: “Dù sao cũng không phải là em.”

“Vậy thì chỉ có thể là người khác thôi.” Đoạn Dịch Hành thầm thì bên tai, “Tay tôi sẽ chạm vào eo cô ấy như đang chạm vào em lúc này, sẽ đưa cô ấy đến trang viên Bắc Khu Nhất Hào để chung chăn chung gối, cưỡi ngựa, ngắm lá ngân hạnh…”

“Anh đừng nói nữa.” Sắc mặt Lâm Hi trắng bệch.

Đoạn Dịch Hành nhẹ nhàng v**t v* mặt cô, lặng lẽ nhìn: “Tại sao không được nói? Tôi cứ ngỡ khi em nói chia tay, em đã lường trước được những điều này rồi chứ.”

Ngày mai chắc chắn anh phải chuẩn bị cho cuộc họp ngày kia nên cô quyết định không nói với anh chuyện mình dọn đi.

Sự thật đúng như Lâm Hi dự tính, khi cô ngủ dậy thì Đoạn Dịch Hành đã ra ngoài. Dì Mai giúp cô mang hành lý lên xe, vẻ mặt đầy do dự: “Thật sự không nói với cậu cả một tiếng sao?”

Lâm Hi lắc đầu: “Anh ấy đang bận, cháu đã nói với ông nội rồi.”

“Cô thật sự muốn dọn ra ngoài sao?” Dì Mai không thể tưởng tượng nổi cảnh cô sống một mình ở ngoài.

“Dì đừng lo.” Lâm Hi an ủi, “Cháu lớn chừng này rồi mà. Hơn nữa bên căn hộ kia chỉ cần gọi điện thoại là cái gì cũng có.”

Dì Mai thở dài: “Chỉ là không nỡ xa cô thôi. Cậu hai có biết hôm nay cô dọn đi không?”

Lâm Hi lại lắc đầu: “Cháu không nói với anh ấy, dì cũng đừng nói nhé, cháu sợ anh ấy ồn ào lắm.”

Dì Mai: “Được rồi.”

Tài xế đóng cốp xe lại: “Cô chủ, có thể đi rồi.”

Lâm Hi ôm dì Mai một cái rồi lên xe. Không biết Đoạn Dịch Hành về thấy cô không có nhà, liệu có tức giận không?

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...