Chương 14: xiv.
Mùi nước xả vải quyện cùng hương đặc trưng quẩn quanh chóp mũi, em cựa mình mở mắt. Gương mặt say ngủ lập tức phản chiếu nơi con ngươi nâu sáng, đưa tay chạm vào má, trái tim liền run lên một nhịp. Không phải mơ, em thực sự đã quay lại quãng thời gian được hắn ôm ngủ trong vòng tay.
Thật thích! Phải rồi, được nghệ sĩ No.1 Billboard Hot 100 ôm cơ mà!
Nghĩ vậy, miệng em chúm chím nụ cười thỏa mãn, không để ý hơi thở người kia đã biến đổi.
“Đang nghĩ gì mà vui thế?”
Em giật nảy mình khi bị bắt quả tang, ngẩng lên nhìn hắn đang trưng nụ cười ngái ngủ, đầu tóc bù xù chẳng khác nào cuộn len xổ lông, ngốc ngốc một cách đáng yêu. Thẹn quá hóa giận, có lẽ vì em quá nhạy cảm, mi tâm co lại liền đấm thùm thụp vào lồng ngực trần của hắn.
Jungkook bật cười, chẳng khác nào gãi ngứa cho hắn. Đưa tay xoa đầu em, hắn rời giường vào nhà tắm vệ sinh cá nhân. Thật lòng mà nói hắn còn muốn ôm em nữa nhưng lịch trình không cho phép.
“Tôi đã đặt lịch khám rồi, nhớ đến đúng số phòng tôi gửi”- vừa nhận cốc sữa từ tay em, hắn ực ngụm lớn nhắc nhở.
Mang áo khoác đến cho hắn, em gật gật đầu, giúp hắn mặc vào. Trước khi đi, hắn không quên nhắc đi nhắc lại em phải ăn hết đống thực phẩm đầy ắp trong tủ lạnh hắn mua hôm qua.
Đóng cửa, môi nhấc lên nụ cười nhàn nhạt, loại quan tâm này của hắn em không quen.
Tuyết vẫn rơi thật dày, đóng thành từng tảng lớn bên vệ đường, cỏ cây đều bị bao phủ một màu trắng lạnh lẽo. Rúc mặt đỏ ửng vào khăn choàng cổ, em rảo bước thẳng đến bệnh viện Seoul. Quả nhiên, em vẫn ghét mùi bệnh viện như ngày trước, nơi mà mẹ em ở còn nhiều hơn nhà. Em nhăn mày, cái thứ mùi thuốc sát trùng ngập trong không khí, thật nồng nặc và khó chịu.
Ngồi đối mặt với vị bác sĩ già thoạt nhìn toát lên vẻ phúc hậu, em chỉ âm thầm nắm chặt bàn tay. Dù sao cũng không định che giấu nữa.
*
Cơ thể em thay đổi khá nhiều, đặc biệt nhạy cảm với tất cả hành động của mọi người xung quanh, dù chỉ là nhỏ nhất cũng khiến em nghĩ quá lên được. Dạo này em còn hay thèm ngủ, cứ hễ đặt lưng xuống chẳng mấy chốc đã thở đều đều. Hôm nay cũng vậy, vừa nấu xong bữa tối, bày biện đầy đủ ra bàn, đang ngồi xem ti vi chờ hắn về mà lăn ra ngủ lúc nào không hay. Đến khi cảm nhận được đôi môi đã bị mút đến đáng thương mới lờ mờ mở mắt.
“Ưm, anh về rồi? Đi tắm đi rồi ra ăn cơm”
Em đẩy cơ thể dính nhớp mồ hôi của hắn ra, thế nhưng mùi hương của hắn, em muốn…muốn ngửi thêm… Không biết ảnh hưởng của nó ghê gớm đến mức nào mà khiến em ngày càng sinh ra cảm giác muốn dựa dẫm, muốn được hắn ôm, muốn được bao quanh bởi hương của hắn, muốn dính sáp lấy hắn cả ngày. Nhưng cư nhiên suy nghĩ thì chỉ nên giữ trong đầu.
Hắn vậy mà ngoan ngoãn đứng dậy, chậm rì rì vào phòng ngủ. Hẳn hôm nay đã rất vất vả.
Đã rất lâu rồi cả hai mới ngồi ăn cùng nhau như vậy. Ngoài những tháng đầu ở chung ra, thì đa số đều chưa kịp ăn gì đã bị hắn đè lên đè xuống đè ngang đè dọc đè đến ăn cũng không còn sức. Đối diện nhau, thỉnh thoảng hắn còn gắp thức ăn đặt vào bát em, nhăn mặt đe dọa bắt em ăn thật nhiều. Liệu hắn có biết trông hắn rất giống tinh tinh không?
Bạn thấy sao?