Chương 12: xii.
Chuông báo thức reo inh ỏi khiến Ami giật mình cựa người. Hương thơm đặc trưng quen thuộc đã xa cách mấy tháng qua bỗng chốc sộc lên mũi, đôi mắt còn nhắm nghiền lập tức mở to hết cỡ. Hiện lên trong đôi đồng tử nâu sẫm là khuôn ngực săn chắc của ai đó đang phập phồng, chưa đầy nốt nhạc tiếp theo em như phải bỏng liền muốn bắn ra khỏi giường. Nhưng trớ trêu thay, cả thân thể em đã bị chặt cứng trong cái ôm vững chãi của hắn.
Cảm nhận được mèo nhỏ cựa quậy, Jungkook mơ màng mở mắt, vươn tay tắt điện thoại, giọng nói khàn khàn lười nhác.
"Ngủ thêm chút nữa đi, còn sớm mà"
Vừa nói hắn vừa đặt tay lại chỗ cũ ôm chặt lấy em. Gương mặt ngái ngủ của hắn vẫn luôn đáng yêu như thế, em nghĩ.
"Mười hai giờ trưa rồi"
Em lạnh lạnh nhạt nhạt lên tiếng, muốn rời giường không nổi với hắn. Khoảng vài phút sau, hắn mới thở dài từ từ mở đôi mắt sưng húp nhìn em. Không kìm được, em bật cười giòn tan, bộ dạng xấu xí này, cuối cùng em cũng được chiêm ngưỡng.
"Cười đủ chưa?"
Âm vực đe doạ dường như không có chút tác dụng nào mà ngược lại còn khiến em cười to hơn, run lên từng hồi trong lòng hắn. Những tưởng như trước đây, hắn sẽ gằn giọng lên khiến em im bặt, nhưng lần này không thế. Hắn nằm im ôm em, nhìn em cười rồi chính môi mình cũng kéo lên một đường lưỡi liềm.
Cười hăng say, đến khi hắn đưa tay lau đi những giọt nước mắt vô thức lăn dài bên gò má, em mới nhận ra, bản thân đang khóc nức nở. Lồng ngực nhói lên cảm nhận được những ngón tay thon dài ấm áp chạm vào, bất giác như luồng điện chạy đến bao quanh khiến trái tim trở nên ngứa ngáy khó tả.
Đêm qua, có lẽ là lần đầu tiên kể từ lúc hai người quen nhau, mà sau khi em chọc giận hắn, hắn lại chẳng động vào cơ thể em. Nhớ đến vòng ôm chặt chẽ như muốn khảm em vào người, nước mắt lăn dài thấm ướt cả vai áo em, bất giác em không biết mình nên vui hay nên buồn nữa. Cái ôm ấy, chiếm hữu có chiếm hữu, cưỡng ép có cưỡng ép, mà dịu dàng muôn phần dịu dàng, nhưng có lẽ, điều em cảm nhận rõ nhất chính là nỗi sợ hãi. Hắn khóc, khóc rất nhiều, run lên từng hồi, chẳng nói chẳng rằng chỉ im lặng ôm em như thế đến khi cả hai ngủ quên lúc nào không hay.
Khóc đủ, em vùng ra khỏi vòng tay hắn, tự mình quệt đi những giọt nước mắt mặn chát vốn đã quen thuộc. Bấy lâu nay, thương tổn nhận từ hắn, em đều có thể chính mình vượt qua.
Cả hai chỉ im lặng như thế, người này vệ sinh cá nhân xong nấu cơm thì người kia vào nhà tắm. Em luộc hai quả trứng gà, lúc hắn ra vừa kịp còn ấm ấm. Nhẹ nhàng kéo hắn ngồi xuống, chấm chấm đôi mắt sưng vù vì khóc nhè. Tuyệt nhiên mặc kệ ánh mắt hắn hớn hở ra sao.
Cho đến khi đã đối diện nhau ở bàn ăn nhỏ giữa phòng khách, em vẫn một mực chăm chú ăn không để ý đến hắn.
"Em...rốt cuộc muốn im lặng đến lúc nào?"
Jungkook khó chịu đặt đũa xuống bàn, ánh mắt chứa đầy kiên nhẫn nhìn người đối diện. Hắn tự thề với lòng, sẽ bên em cho đến khi mọi khúc mắc được giải quyết hết, bằng không, ngay cả lịch trình cũng mặc kệ.
Bạn thấy sao?