Chương 11: xi.
Giờ giải lao sau vài tiếng đồng hồ tập nhảy, ai nấy đều rã rời nằm vật ra sàn thở hổn hển. Sáu người hyung nhăn nhó nhìn cậu em út vẫn đang điên cuồng cùng vũ đạo, giày ma sát mặt sàn phát ra âm thanh két két dựng lông tơ. Anh cả Kim Seokjin nhìn không nổi nữa bèn lên tiếng.
"Jungkookie, mở giúp hyung cái cửa nha~"
Đối với cậu nhóc này, quát mắng giờ đây chẳng còn tác dụng nữa. Mỗi ngày đến công ty, nhìn thấy út vàng út bạc sáu người các anh nâng như nâng trứng hứng như hứng hoa, mắng còn chẳng nỡ, tập luyện không ngừng nghỉ, hay nói theo cách dễ hiểu chính là liều mạng, các anh không thôi xót xa. Từ ngày tuyết rơi đầu mùa đến nay cũng đã gần ba tháng, cuối đông lạnh buốt như thế, sắc trời âm u như thế xem ra còn chào thua em út của họ.
Nói là cứng đầu nhưng Jungkook khi nghe tiếng Seokjin lập tức ngừng động tác, hướng cửa sổ đi tới. Ngó mái đầu ướt sũng mồ hôi ra ngoài, Jungkook thở dài.
"Trời âm u lắm hyung"
Lúc này Min Yoongi đã ngồi dậy, thái độ lạnh lùng trái ngược hoàn toàn với nỗi lo lắng trong lòng suốt mấy tháng qua.
"Tâm trí u ám thì dù trời có cầu vồng cũng sẽ xám xịt thôi"
Bất giác cả sáu anh lớn đều thở hắt ra. Em út không vui, tuyệt nhiên chẳng ai có thể cười nổi. Mấy trò đùa trước giờ đều đã bị vô hiệu hoá, đồ ăn cũng không giúp ích được gì. Ngay cả khi sáu con người cùng quyết tâm biến thành chú hề hàng loạt cũng chỉ đổi lại được nụ cười ngắn ngủi trong tích tắc. Út vàng của họ, thực sự bị đánh gục rồi...
Lê bước về căn hộ cao cấp của mình, Jungkook ấn vân tay mở cửa. Uể oải đến giường ngủ, thả người xuống nhắm chặt mắt lại. Cơ thể rảnh rỗi đầu óc lại bắt đầu nhớ đến hình bóng ấy.
Khi hắn khoác trên mình chiếc áo choàng tắm màu xanh đen bước ra ban công, trời đã buông màn đêm không một ánh sao. Tấm áo choàng bông dày cũng không địch lại nổi cái lạnh buốt cuối đông, hắn vừa tắm xong, gió tạt vào càng thêm tê tái. Nhưng có là gì với trái tim hắn hiện giờ chứ? Nó đã đóng băng như mấy cánh hoa tím úa tàn mà em từng trồng. Chậu cây vẫn treo ở đây, nhưng rễ đã cạn khô, thực vật ấy đã chết rồi.
Ngồi xuống ghế, hắn chợt nhớ đến cái đêm trước ngày hắn về Busan chuẩn bị cho buổi fansign cuối cùng.
"Tôi có thể hỏi về cô gái tên Mirae không?"
Nếu thời gian có thể quay ngược trở lại, hắn sẽ tự tay đấm cho bản thân một cú thật đau. Để thằng ngốc đó tỉnh ngộ ra, để cái miệng câm như hến mau mau khai hết mọi thứ cho em nghe. Biết đâu...biết đâu em sẽ không rời bỏ hắn...
Phải chi ngày hôm ấy hắn thành thật kể kết cho em nghe. Rằng hắn và cô gái ấy 1000% không phải quan hệ nam nữ. Rằng cô gái tên Mirae đó là em họ của hắn, đang cần hắn giúp đỡ vấn đề tiền bạc và cả chuyện lùm xùm chia gia tài của dòng họ sau khi ông nội con bé mất. Rằng em không cần phải lo lắng về nó, rằng vốn hắn chẳng hề kề cận ai ngoài em, rằng hắn chỉ nghiện cơ thể em, rằng hắn cả ngày mong mau chóng được trở về bên em, rằng hắn nhớ em...
Bạn thấy sao?