Chương 6: vi.
Thuận lợi nhận được công việc dịch thuật tại công ty có tiếng, đúng là bao công sức đổ vào học tập quả không uổng. Nhờ có hắn, em chẳng phải động chân động tay việc gì, số tiền hắn chuyển vào tài khoản em hàng tháng có ăn cả năm cũng không hết. Nói hắn cả trăm ngàn lần thì con số chỉ có tăng lên chứ không giảm đi chút nào. Thật là...
Môi trường làm việc đa số là người nước ngoài, tạo cảm giác rất thoải mái ngay từ ngày đầu thử việc nên tâm trạng em dạo gần đây đặc biệt vui vẻ. Thấy em ngày nào cũng đến tận 10 giờ đêm mới về nhưng nét tươi tắn vẫn in hằn trên khuôn mặt trẻ trung khiến hắn chẳng những không lo mà còn rất hài lòng. Biết thế hắn cho em đi làm sớm hơn rồi.
Đêm nay em về muộn hơn bình thường, lại trúng ngày hắn ở nhà. Vừa vào đến cửa đã nhìn thấy vẻ mặt như bom hẹn giờ của hắn, em khóa cửa, nhanh nhảu chồm lên người hắn, áp một nụ hôn sâu cùng hơi lạnh còn vương lại. Hắn ậm ừ ôm lấy em, đổi thành thế chủ động. Tâm trạng em hôm nay không mấy vui vẻ, công việc vô cớ đổ xuống đầu khiến em nhức óc và mệt mỏi vô cùng, được nằm an ổn trong vòng tay hắn thế này, thật nhẹ nhõm.
"Không! Không! Buông tôi ra! Buông tôi ra!!!"
Giật mình bật dậy khi trời đang hửng sáng, mồ hôi tứa ra nhễ nhại ướt hết cổ áo, em run rẩy nép vào lồng ngực phả hương thơm sữa tắm êm dịu cũng đã tỉnh giấc bao lấy em, thì thầm.
"Không sao, không sao. Hít thở sâu nào. Đúng rồi, lần nữa. Đúng rồi, ngoan, hít sâu lần nữa nào"- Hắn dịu dàng vỗ về em như hàng trăm lần trước đó suốt hai năm qua.
Mồ hôi vẫn không ngừng rơi xuống, hắn định bụng đứng dậy lấy khăn lau cho em liền cảm nhận được bàn tay lạnh ngắt của em yếu ớt níu tay áo - "Không, đừng đi, làm ơn đừng đi..."- hai má em lăn dài những giọt nước mắt nóng hổi, hắn xót xa ôm chặt vào lòng, nhẹ nhàng lau đi rồi đặt lên đó những nụ hôn vụn vặt.
Cho đến tận bây giờ, em vẫn mơ thấy giấc mơ kinh hoàng ấy. Không, không phải mơ. Là hiện thực đã từng xảy ra với em, cũng chính từ đó mà em mới bên cạnh hắn cho đến hiện tại.
*
Quán bar về đêm luôn tập hợp đủ loại người đến ăn chơi đàn đúm. Vũ trường ồn ào tiếng nhạc DJ, những thanh niên trẻ trung vờn nhau trên sàn nhảy, hứa hẹn một đêm thác loạn không hồi kết. Nhắc đến bar hẳn chẳng ai nghĩ đến hai chữ "trong sáng" cả, sự thực đúng là thế. Đa số người đến đây để tìm ai đó vừa mắt và thỏa mãn nhu cầu tâm sinh lí động dục nên thường các chủ bar sẽ chuẩn bị sẵn phòng đáp ứng nhu cầu. Nhưng riêng đối với bar này, đó là điều cấm kị, mọi hành vi quấy rối nhân viên cũng đều bị cảnh cáo và không bao giờ tiếp đón nữa. Nhưng tất nhiên, cái gì không giải quyết được bằng tiền sẽ giải quyết được bằng rất nhiều tiền.
Kim Ami, cô gái vừa tròn 20 tuổi, bất chấp nguy hiểm nơi thác loạn này để kiếm tiền cho mẹ phẫu thuật ung thư giai đoạn cuối. Dù biết phần trăm qua khỏi không quá nửa, em vẫn tự hứa với lòng phải chạy chữa cho mẹ bằng được, một tia hi vọng cũng không được từ bỏ. Được chị khóa trên giới thiệu làm việc ở đây, chủ bar là bạn thân của chị cộng thêm luật nghiêm hơn bất cứ đâu, em liền gật đầu đồng ý khi nhìn bảng lương. Tính mạng này là mẹ ban cho, vì mẹ, cái gì em cũng làm. Thậm chí em cũng đã nghĩ đến chuyện bỏ học để lo cả cho em trai mới vào cấp 3, nhưng đang trong kì nghỉ, em tạm thời gạt qua.
Bạn thấy sao?